Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 20:38:34 / 2012-10-29 Thể Loại: Truyện Tình Yêu |
lời thề nguyền sẽ quay về tìm lại nhau, bất kỳ giá nào.
Cái chết đột ngột của Cầm đã làm đảo lộn và kết thúc tất cả. Kiên nhớ, Kiên đã ôm cái xác trắng bệch của Cầm và khóc cho đến khi tâm hồn chết lặng. Anh thấy thể xác và tâm hồn đau như bị ai giết chết. Nhiều ngày sau đó với Kiên là chuỗi ngày nín lặng và tê dại. Anh bắt đầu uống rượu và hút thuốc để tìm quên và tự dày vò bản thân. Những đêm trăng sáng, dát bạc lên dòng sông và những ngọn cây trĩu quả, Kiên thường đi lang thang trong đêm, và trong nỗi nhớ Cầm càng lúc càng trào lên đau đớn.
Kiên thường không ngủ được mỗi đêm, anh đến mộ của Cầm và chơi đàn vĩ cầm cho Cầm nghe, nói chuyện với Cầm và ngắt những lá cỏ trên mộ của nàng và bỏ vào miệng. Cũng có lúc Kiên nằm nổi trên dòng sông và nhớ lại những khi được đi bơi cùng Cầm, cho đến khi người ta nhìn thấy và lôi anh lên bờ vì nghĩ anh định tự tử.
Không chịu đựng được cảnh suy sụp và đau khổ của con trai, bố mẹ Kiên gửi anh vào trại tâm thần. Khi tỉnh lại, Kiên một mực đòi về và đánh lại những bác sĩ đang có ý định ngăn cản anh. Cho đến khi bố mẹ của Cầm đến nói chuyện với anh, họ muốn nhận anh làm con nuôi. Kiên đã khóc và sụp lạy, mà miệng chỉ nói một câu khó hiểu :
- Là con không tốt với Cầm, là con có lỗi với bố mẹ.
Từ đó, Kiên chuyển đến ở nhà Cầm cho đến khi anh trúng tuyển đại học và ra Hà Nội học. Anh rất mực kính trọng bố mẹ của Cầm, họ là những người nông dân hiền lành, hồn hậu và thương người. Sau khi Cầm mất đi, họ cũng rất ám ảnh và đau buồn, họ đã ở bên nhau để đùm bọc và che chở cho nhau...
Kiên đã sống những năm tháng sinh viên chật hẹp, cô đơn và buồn tẻ, cho đến khi anh gặp được Thư. Một cô gái đẹp và hiền hòa như một dải mây trắng và một tâm hồn trong vắt, nhạy cảm và tinh tế. Thư chính là chiếc cầu, là liều thuốc cứu thoát anh khỏi những ám ảnh trong quá khứ. Kiên không bao giờ kể quá nhiều về quá khứ cho Thư nghe, đối với anh, quá khứ ấy là một vết thương không bao giờ liền miệng, mỗi lần nhắc lại chỉ khiến tâm hồn và thể xác Kiên thêm đau đớn và dày vò, đã có lần Thư hỏi Kiên, nhưng Kiên thường lảng tránh và che giấu. Anh đã trưởng thành nhiều sau cái chết của Cầm, và so với ngày còn bên Cầm.
Kiên hay đưa Thư đi khắp nơi trong thành phố, cùng Thư ngắm bình minh lên trên sông, ngắm hoàng hôn phản chiếu trên hồ Gươm cổ kính và trên đền Ngọc Sơn trầm mặc. Kiên siết tay Thư trên những đồi thông rì rào trong gió, hay những dòng sông tĩnh lặng, vắng bóng thuyền trôi. Kiên không chơi vĩ cầm nữa, mà chơi guitar, anh tham gia một câu lạc bộ guitar dành cho những người trẻ tuổi. Mỗi khi có thời gian, anh thường đưa Thư đi khắp nơi, như để trốn tránh những cảm xúc buồn bã sẽ đầy lên trong anh khi anh ở một mình. Và hai người vẫn vui vẻ dạo chơi ngay cả khi bị thám tử mà bố mẹ Kiên thuê, theo dõi, truy đuổi. Thư là một cô gái nhạy cảm, nàng sợ Kiên tổn thương, nên chẳng bao giờ nàng hỏi về quá khứ hay nhắc nhớ gì, nàng không muốn gợi thêm cho anh những đau lòng, và sợ nỗi đau ấy sẽ siết chặt lấy anh.
Trời đổ về trưa, mặt trời càng lên cao. Kiên vẫn nắm chặt tay Thư, trong lúc đầu óc còn băn khoăn với những suy nghĩ mông lung, anh cúi nhìn vẻ mặt của Thư và hỏi nàng :
- Thư, nắng rồi, em có mệt không?
- Em không, anh mệt à?
Kiên nắm tay Thư, đi hết bờ ruộng thẳng tắp trên cánh đồng rộng mênh mông và xanh mượt màu lúa non. Gió đồng rì rào thổi, quấn quanh tà áo của hai người, và trêu đùa tóc Thư xanh mượt. Đi thêm một đoạn nữa, trước mắt hai người là những ngôi mộ được xếp gần nhau, khá thẳng hàng và ngay ngắn, đây là khu nghĩa địa của người dân trong vùng. Thư thoáng chút bối rối, nàng nhìn Kiên, rồi nhìn về phía những ngôi mộ, tỏ ý không hiểu, nhưng ánh mắt nàng rất buồn bã. Kiên dừng lại ở một ngôi mộ đã được sơn màu trắng, của một cô gái tên Cầm, sinh cùng năm với Kiên. Kiên lặng lẽ, tháo kính đen ra, lau làn nước mắt trên đôi mắt đỏ hoe. Anh đặt trên mộ Cầm một đóa hoa hồng bạch thơm ngát.
- Cầm, anh tốt nghiệp rồi, anh đã quay về như lời ước hẹn – Kiên nói khe khẽ. Rồi bỗng chốc anh quay sang...
Cái chết đột ngột của Cầm đã làm đảo lộn và kết thúc tất cả. Kiên nhớ, Kiên đã ôm cái xác trắng bệch của Cầm và khóc cho đến khi tâm hồn chết lặng. Anh thấy thể xác và tâm hồn đau như bị ai giết chết. Nhiều ngày sau đó với Kiên là chuỗi ngày nín lặng và tê dại. Anh bắt đầu uống rượu và hút thuốc để tìm quên và tự dày vò bản thân. Những đêm trăng sáng, dát bạc lên dòng sông và những ngọn cây trĩu quả, Kiên thường đi lang thang trong đêm, và trong nỗi nhớ Cầm càng lúc càng trào lên đau đớn.
Kiên thường không ngủ được mỗi đêm, anh đến mộ của Cầm và chơi đàn vĩ cầm cho Cầm nghe, nói chuyện với Cầm và ngắt những lá cỏ trên mộ của nàng và bỏ vào miệng. Cũng có lúc Kiên nằm nổi trên dòng sông và nhớ lại những khi được đi bơi cùng Cầm, cho đến khi người ta nhìn thấy và lôi anh lên bờ vì nghĩ anh định tự tử.
Không chịu đựng được cảnh suy sụp và đau khổ của con trai, bố mẹ Kiên gửi anh vào trại tâm thần. Khi tỉnh lại, Kiên một mực đòi về và đánh lại những bác sĩ đang có ý định ngăn cản anh. Cho đến khi bố mẹ của Cầm đến nói chuyện với anh, họ muốn nhận anh làm con nuôi. Kiên đã khóc và sụp lạy, mà miệng chỉ nói một câu khó hiểu :
- Là con không tốt với Cầm, là con có lỗi với bố mẹ.
Từ đó, Kiên chuyển đến ở nhà Cầm cho đến khi anh trúng tuyển đại học và ra Hà Nội học. Anh rất mực kính trọng bố mẹ của Cầm, họ là những người nông dân hiền lành, hồn hậu và thương người. Sau khi Cầm mất đi, họ cũng rất ám ảnh và đau buồn, họ đã ở bên nhau để đùm bọc và che chở cho nhau...
Kiên đã sống những năm tháng sinh viên chật hẹp, cô đơn và buồn tẻ, cho đến khi anh gặp được Thư. Một cô gái đẹp và hiền hòa như một dải mây trắng và một tâm hồn trong vắt, nhạy cảm và tinh tế. Thư chính là chiếc cầu, là liều thuốc cứu thoát anh khỏi những ám ảnh trong quá khứ. Kiên không bao giờ kể quá nhiều về quá khứ cho Thư nghe, đối với anh, quá khứ ấy là một vết thương không bao giờ liền miệng, mỗi lần nhắc lại chỉ khiến tâm hồn và thể xác Kiên thêm đau đớn và dày vò, đã có lần Thư hỏi Kiên, nhưng Kiên thường lảng tránh và che giấu. Anh đã trưởng thành nhiều sau cái chết của Cầm, và so với ngày còn bên Cầm.
Kiên hay đưa Thư đi khắp nơi trong thành phố, cùng Thư ngắm bình minh lên trên sông, ngắm hoàng hôn phản chiếu trên hồ Gươm cổ kính và trên đền Ngọc Sơn trầm mặc. Kiên siết tay Thư trên những đồi thông rì rào trong gió, hay những dòng sông tĩnh lặng, vắng bóng thuyền trôi. Kiên không chơi vĩ cầm nữa, mà chơi guitar, anh tham gia một câu lạc bộ guitar dành cho những người trẻ tuổi. Mỗi khi có thời gian, anh thường đưa Thư đi khắp nơi, như để trốn tránh những cảm xúc buồn bã sẽ đầy lên trong anh khi anh ở một mình. Và hai người vẫn vui vẻ dạo chơi ngay cả khi bị thám tử mà bố mẹ Kiên thuê, theo dõi, truy đuổi. Thư là một cô gái nhạy cảm, nàng sợ Kiên tổn thương, nên chẳng bao giờ nàng hỏi về quá khứ hay nhắc nhớ gì, nàng không muốn gợi thêm cho anh những đau lòng, và sợ nỗi đau ấy sẽ siết chặt lấy anh.
Trời đổ về trưa, mặt trời càng lên cao. Kiên vẫn nắm chặt tay Thư, trong lúc đầu óc còn băn khoăn với những suy nghĩ mông lung, anh cúi nhìn vẻ mặt của Thư và hỏi nàng :
- Thư, nắng rồi, em có mệt không?
- Em không, anh mệt à?
Kiên nắm tay Thư, đi hết bờ ruộng thẳng tắp trên cánh đồng rộng mênh mông và xanh mượt màu lúa non. Gió đồng rì rào thổi, quấn quanh tà áo của hai người, và trêu đùa tóc Thư xanh mượt. Đi thêm một đoạn nữa, trước mắt hai người là những ngôi mộ được xếp gần nhau, khá thẳng hàng và ngay ngắn, đây là khu nghĩa địa của người dân trong vùng. Thư thoáng chút bối rối, nàng nhìn Kiên, rồi nhìn về phía những ngôi mộ, tỏ ý không hiểu, nhưng ánh mắt nàng rất buồn bã. Kiên dừng lại ở một ngôi mộ đã được sơn màu trắng, của một cô gái tên Cầm, sinh cùng năm với Kiên. Kiên lặng lẽ, tháo kính đen ra, lau làn nước mắt trên đôi mắt đỏ hoe. Anh đặt trên mộ Cầm một đóa hoa hồng bạch thơm ngát.
- Cầm, anh tốt nghiệp rồi, anh đã quay về như lời ước hẹn – Kiên nói khe khẽ. Rồi bỗng chốc anh quay sang...

