Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 20:38:34 / 2012-10-29 Thể Loại: Truyện Tình Yêu |

Thư ngước nhìn Kiên, chàng trai mà nàng yêu, rực rỡ dưới ánh nắng, Kiên đẹp và cao lớn như một bức tượng sáp, trên gương mặt anh hiện rõ một vẻ buồn rũ và trầm ngâm...
Kiên vít ga đều, chiếc xe máy đưa hai người lướt nhanh trên con đường quốc lộ thẳng tắp, gió từ cánh đồng của một ngày hè mát mẻ hiếm khẽ hoi lùa vào mặt và tà áo làm anh thấy trong lòng lâng lâng và buồn man mác. Anh nghe hương cỏ dại của đồng quê vòng quấn vào tà áo, và hương nồng của lúa mới gặt bay quanh suy nghĩ của anh, hương vị của đồng quê thấm vào suy nghĩ anh, làm anh hồi tưởng rất nhiều về tuổi thơ đang được tái hiện trong đầu óc mình như một cuốn phim quay chậm. Gần 9h sáng, ánh nắng sau cơn mưa đêm qua bắt đầu vẽ lên trên nền trời những mảng màu sáng dần.
- Sắp đến nơi rồi phải không ạ? - Giọng Thư nhẹ nhàng hắt lên từ phía sau cũng không khỏi làm Kiên giật mình, vùng vẫy thoát khỏi những suy nghĩ mơ hồ và miên man.
- Ừm, sắp đến rồi em, đây là quê hương anh. Trong lòng anh, nó là một nơi trù phú, giàu tình yêu thương và tuyệt đẹp – Kiên nói bâng quơ, thú thật anh không nghĩ ra điều gì hơn để nói với Thư lúc này, hình ảnh của quê hương nhắc nhớ với anh quá nhiều về thứ gọi là quá khứ.
Khác hẳn với lòng Kiên, Thư thấy được cảm giác bối rối và hồi hộp hiện hữu trong lòng mình , nàng mở túi ra, soi gương và nhìn vào đồng hồ trên điện thoại. Kiên là mối tình đầu của nàng, hai người đã hẹn hò một cách ít công khai trong vòng hai năm rồi, đây là lần đầu tiên Kiên đưa nàng về gặp bố mẹ anh. Nàng đang thầm tưởng tượng ra bố mẹ và em trai anh sẽ trông như thế nào. Thư lặng im và thở khe khẽ, nàng nghe tim mình đập mạnh, mùi hoa oải hương phả ra từ cơ thể Kiên gợi trong Thư nhiều xúc cảm, những cảm xúc yêu thương, nhiều thêm nữa động đậy và run run trong lòng Thư một cách mãnh liệt.
Kiên không nghĩ đến Thư, anh không quay đầu lại, đôi mắt anh nheo nheo bởi ánh nắng và những dòng suy nghĩ đầy lên trong anh như nước triều cuốn, Kiên rẽ vào một con đường nhỏ xuyên giữa cánh đồng, và chạy dọc con đường là những cây cau thẳng tắp trông xa như một đường viền duyên dáng. Kiên lái xe đi vào không sâu, và đỗ lại ở một ngôi nhà cấp 4 nhỏ bé nằm giữa một khu vườn rộng lớn và xanh mướt, toàn là những cây cối đang trỗi dậy sau cơn mưa và vươn mình đón ánh sáng. Kiên đỗ xe lại, đưa tay mở then chốt ở phía trong cửa, Thư thấy lòng nàng xách túi quà đã chuẩn bị sẵn và bước vào trong sân một cách e dè.
Sân nhà được lát gạch bát đã phai màu, và mảnh vườn trước nhà được trồng rất nhiều hoa hồng rất đẹp. Vườn hoa hồng với nhiều màu khác nhau đang lung linh dưới ánh nắng, và mùi hương của những bông hồng được nở trong tự nhiên dội lên thơm ngát. Thư không giấu được hồi hộp khi ngần ngừ chờ đợi Kiên để cùng bước vào căn nhà. Một bác trai tuổi quá trung niên, mái tóc hoa râm, dáng người mảnh nhỏ rất giản dị chạy ra đón 2 người. Vừa nhìn thấy Kiên, bác trai nở nụ cười tươi và khẽ vẫy hai người.
- Kiên về rồi à con? Bạn con đây à?
- Cháu chào bác – Thư cúi đầu rất kính cẩn.
- Hai con vào nhà đi.
Kiên và bác trai nói chuyện rất lâu, toàn những câu chuyện về những ai Thư không hiểu, nàng đưa mắt nhìn quanh những đồ đạc được bài trí trong nhà và trong mắt của 2 người đang ngồi gần nàng. Nàng bắt đầu suy nghĩ về những lời nói của Kiên về gia đình mình, rằng bố mẹ anh đều là doanh nhân, và đây có vẻ như là một gia đình làm nông nghiệp, bao quanh ngôi nhà này là đồng ruộng và vườn tược rất sum suê.
- Trung chưa được nghỉ hè hả bố? Hôm qua em vừa gọi điện rủ con đi đánh bóng bàn.
- Nó chưa, đang thi nốt mấy môn cuối, nó nói đi học xa, nhớ nhà lắm, lúc nào cũng muốn về gặp bố mẹ – Bác trai lại cười.
Thư thấy bối rối, vì theo lời Kiên kể thì anh có em gái chứ không phải em trai, người mà Kiên gọi là bố này, khiến Thư hoài nghi. Thư nhìn quanh, ngôi nhà ba gian, được bày biện rất đơn sơ, có điều, trên tường được treo một cây vĩ cầm làm nàng rất chú ý và buột miệng hỏi.
- Bác ơi, nhà mình có ai chơi vĩ cầm hả bác?
Câu hỏi có chút ngây thơ của Thư làm bác trai lộ rõ vẻ bối rối. Kiên đã nhanh chóng chen vào.
- Đó là đàn của anh, anh đã chơi khi nhỏ.
- Tại bây giờ anh toàn chơi ghi ta.
- Ừm – Kiên hiền hậu.
- Bố ơi, con đưa Thư đi một lát bố nhé.
- Ừ, bố xuống bếp nấu cơm, lát hai đứa về ăn cơm.
- Không, bố để lát nữa chúng con về sẽ nấu. Mà mẹ sắp về chưa hả...

