Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 20:38:34 / 2012-10-29 Thể Loại: Truyện Tình Yêu |
bố, con muốn đưa Thư đến chào mẹ.
- Sắp về rồi, giờ này sắp vãn chợ rồi mà con. Người đàn ông nhìn Kiên và Thư thật âu yếm. Thư thấy trong lòng vui vui, nàng nhoẻn miệng cười thật hồn nhiên.
Kiên dắt tay nàng đi qua cánh cổng màu đỏ có giàn hoa giấy xinh xinh, trời nắng hồng tươi, và hơi ẩm từ không khí bay lên theo từng cơn gió nhẹ, Kiên siết chặt tay Thư, đưa nàng đi trên những thửa ruộng đã được cấy, mà lúa non đã vươn lên mơn mởn, nhìn thật thích mắt. Thư ngước nhìn Kiên, chàng trai mà nàng yêu, rực rỡ dưới ánh nắng, Kiên đẹp và cao lớn như một bức tượng sáp. Ánh nắng làm Thư nhìn rõ gương mặt anh, và nhận ra, trên gương mặt anh hiện rõ một vẻ buồn rũ và trầm ngâm.
- Đó không phải là bố anh, và cũng không phải là nhà anh đúng không? Thư bối rối.
Kiên mỉm cười, nhìn Thư, buồn bã:
- Em đúng rồi. Đó là bố nuôi của anh. Chiều nay anh sẽ đưa em về gặp bố mẹ anh. Vì bố mẹ nuôi của anh, họ muốn gặp em.
Hôm nay, đi với Thư anh không nói nhiều như mọi ngày, ký ức của ngày xưa đang quay về làm Kiên buồn bã. Anh đang đưa Thư đến thăm mộ của Cầm, mối tình đầu của anh. Với ai cũng vậy thôi, mối tình đầu là mối tình sâu nặng để khắc ghi. Kiên còn nhớ những tháng ngày anh còn ở bên Cầm. Cầm không hẳn là một cô gái đẹp, nhưng trong cô, có nét tinh khôi, dịu dàng hiếm có.
Cầm và anh học chung lớp với nhau từ nhỏ. Chính vẻ đẹp tâm hồn của Cầm đã làm anh đắm, anh còn nhớ, hồi nhỏ, Cầm hay để tóc dài, mái tóc không thẳng, mà loăn quăn, Cầm có nước da trắng ngần, trông nàng mỏng manh, nàng hay mặc áo trắng. Mỗi sáng sớm, Kiên hay thấy Cầm ở giữa vườn hoa, nàng đẹp tựa hồ một con bướm trắng. Kiên yêu nàng được gần 3 năm, thì vấp phải sự phản đối gay gắt của gia đình. Bố mẹ Kiên đều là doanh nhân thành đạt, họ muốn anh kết hôn với con của bạn mình để siết chặt mối quan hệ của mình, chứ không muốn làm thông gia với gia đình một nông dân bình thường.
Kiên vẫn nhớ những tháng ngày cùng Cầm đi bộ vòng quanh cánh đồng này, hay những vườn hoa hồng rực nắng, những vườn cây ăn quả sum suê của gia đình Cầm. Anh đã cùng Cầm đi khắp nơi, trải qua bao nhiêu vui sướng, đau khổ. Cầm không giỏi về âm nhạc, nhưng rất chăm chỉ, những đêm dưới trăng, anh thường trốn nhà đến gặp Cầm, anh dạy nàng chơi vĩ cầm, yêu Kiên, Cầm đã cố gắng học đàn, và chơi đến khi giỏi như một nhạc công. Kiên thấy trong tưởng tượng, sau bao nhiêu năm rồi, hình bóng của Cầm vẫn còn vẹn nguyên trên cánh đồng này, vẫn màu áo trắng tinh khôi ấy, và vẫn nụ cười trong veo và đầy hy vọng, cho đến phút cuối anh gặp Cầm. Nàng vẫn nở nụ cười trong veo ấy. Quá khứ là một vết thương trong anh, mãi mãi còn đau, mãi mãi thổn thức và bất tử.
Kiên còn nhớ, thời điểm đó là đầu năm Kiên và Cầm học lớp 12. Hai người vẫn hay ngồi trên cánh đồng này. Hai người cùng thức dậy và tìm gặp nhau trong ánh bình minh, đến chiều, khi tan học, hai người lại cùng nhau đứng đợi hoàng hôn buông, đêm đến, anh lại nắm tay Cầm ngồi nhặt ánh trăng rơi trên sông.
- Cầm à, năm nay anh sẽ đi học Quản trị kinh doanh của trường Kinh tế quốc dân.
Cầm nhìn Kiên âu yếm, khẽ nắm lấy bàn tay anh.
- Dù anh có đi đâu, làm gì, em luôn ủng hộ anh mà.
- Thế còn em, em có định đi học để trở thành một bác sĩ như em mong ước không?
- Dạ không - Cầm cúi mặt, xấu hổ - Bố nói muốn em ở nhà chăm vườn với bố mẹ, bố mẹ em không có đủ tiền để nuôi em trong ngần ấy thời gian - Cầm lại nhìn xa xăm - Nên là thi tốt nghiệp xong, em sẽ không thi đại học. Kiên à, anh có thất vọng vì em không?
- Không, anh không bao giờ thất vọng vì em cả, chỉ cần em tin và yêu anh. Anh sẽ đi học để trở thành một doanh nhân tài giỏi, anh sẽ quay về cưới em làm vợ. Anh hứa đấy, nhất định anh sẽ quay về.
Cầm rớt nước mắt, nàng khóc, nàng ôm ghì lấy và cảm nhận thấy tình yêu đang nồng thở, tràn trề trên khuôn ngực vạm vỡ của Kiên.
- Kiên à, dù có thế nào, em sẽ đợi anh quay về, nhất định em sẽ đợi anh quay về.
Kiên lại nhớ về quá khứ, anh có cảm giác như Cầm lại đang ở gần anh, rất gần anh, anh đảo mắt nhìn quanh cánh đồng hoang vắng bóng người, để tìm Cầm, nhưng quanh anh chỉ có Thư. Thư im lặng, khẽ ngắm nhìn cái bóng của hai người đổ xuống cánh đồng, khi nắng còn ấm. Thư thấy bàn tay Kiên ấm, ướt đẫm mồ hôi và thỉnh thoảng lại run run lên vì xúc động. Kiên đeo kính đen để che đi đôi mắt đang ướt nhòe vì nước mắt khi nhớ lại mối tình đầu. 5 năm trước đây, Kiên đã từng nắm tay Cầm đi trên cánh đồng này, niềm hạnh phúc trong 2 người tỏa ánh rồi kết tinh thành những ...
- Sắp về rồi, giờ này sắp vãn chợ rồi mà con. Người đàn ông nhìn Kiên và Thư thật âu yếm. Thư thấy trong lòng vui vui, nàng nhoẻn miệng cười thật hồn nhiên.
Kiên dắt tay nàng đi qua cánh cổng màu đỏ có giàn hoa giấy xinh xinh, trời nắng hồng tươi, và hơi ẩm từ không khí bay lên theo từng cơn gió nhẹ, Kiên siết chặt tay Thư, đưa nàng đi trên những thửa ruộng đã được cấy, mà lúa non đã vươn lên mơn mởn, nhìn thật thích mắt. Thư ngước nhìn Kiên, chàng trai mà nàng yêu, rực rỡ dưới ánh nắng, Kiên đẹp và cao lớn như một bức tượng sáp. Ánh nắng làm Thư nhìn rõ gương mặt anh, và nhận ra, trên gương mặt anh hiện rõ một vẻ buồn rũ và trầm ngâm.
- Đó không phải là bố anh, và cũng không phải là nhà anh đúng không? Thư bối rối.
Kiên mỉm cười, nhìn Thư, buồn bã:
- Em đúng rồi. Đó là bố nuôi của anh. Chiều nay anh sẽ đưa em về gặp bố mẹ anh. Vì bố mẹ nuôi của anh, họ muốn gặp em.
Hôm nay, đi với Thư anh không nói nhiều như mọi ngày, ký ức của ngày xưa đang quay về làm Kiên buồn bã. Anh đang đưa Thư đến thăm mộ của Cầm, mối tình đầu của anh. Với ai cũng vậy thôi, mối tình đầu là mối tình sâu nặng để khắc ghi. Kiên còn nhớ những tháng ngày anh còn ở bên Cầm. Cầm không hẳn là một cô gái đẹp, nhưng trong cô, có nét tinh khôi, dịu dàng hiếm có.
Cầm và anh học chung lớp với nhau từ nhỏ. Chính vẻ đẹp tâm hồn của Cầm đã làm anh đắm, anh còn nhớ, hồi nhỏ, Cầm hay để tóc dài, mái tóc không thẳng, mà loăn quăn, Cầm có nước da trắng ngần, trông nàng mỏng manh, nàng hay mặc áo trắng. Mỗi sáng sớm, Kiên hay thấy Cầm ở giữa vườn hoa, nàng đẹp tựa hồ một con bướm trắng. Kiên yêu nàng được gần 3 năm, thì vấp phải sự phản đối gay gắt của gia đình. Bố mẹ Kiên đều là doanh nhân thành đạt, họ muốn anh kết hôn với con của bạn mình để siết chặt mối quan hệ của mình, chứ không muốn làm thông gia với gia đình một nông dân bình thường.
Kiên vẫn nhớ những tháng ngày cùng Cầm đi bộ vòng quanh cánh đồng này, hay những vườn hoa hồng rực nắng, những vườn cây ăn quả sum suê của gia đình Cầm. Anh đã cùng Cầm đi khắp nơi, trải qua bao nhiêu vui sướng, đau khổ. Cầm không giỏi về âm nhạc, nhưng rất chăm chỉ, những đêm dưới trăng, anh thường trốn nhà đến gặp Cầm, anh dạy nàng chơi vĩ cầm, yêu Kiên, Cầm đã cố gắng học đàn, và chơi đến khi giỏi như một nhạc công. Kiên thấy trong tưởng tượng, sau bao nhiêu năm rồi, hình bóng của Cầm vẫn còn vẹn nguyên trên cánh đồng này, vẫn màu áo trắng tinh khôi ấy, và vẫn nụ cười trong veo và đầy hy vọng, cho đến phút cuối anh gặp Cầm. Nàng vẫn nở nụ cười trong veo ấy. Quá khứ là một vết thương trong anh, mãi mãi còn đau, mãi mãi thổn thức và bất tử.
Kiên còn nhớ, thời điểm đó là đầu năm Kiên và Cầm học lớp 12. Hai người vẫn hay ngồi trên cánh đồng này. Hai người cùng thức dậy và tìm gặp nhau trong ánh bình minh, đến chiều, khi tan học, hai người lại cùng nhau đứng đợi hoàng hôn buông, đêm đến, anh lại nắm tay Cầm ngồi nhặt ánh trăng rơi trên sông.
- Cầm à, năm nay anh sẽ đi học Quản trị kinh doanh của trường Kinh tế quốc dân.
Cầm nhìn Kiên âu yếm, khẽ nắm lấy bàn tay anh.
- Dù anh có đi đâu, làm gì, em luôn ủng hộ anh mà.
- Thế còn em, em có định đi học để trở thành một bác sĩ như em mong ước không?
- Dạ không - Cầm cúi mặt, xấu hổ - Bố nói muốn em ở nhà chăm vườn với bố mẹ, bố mẹ em không có đủ tiền để nuôi em trong ngần ấy thời gian - Cầm lại nhìn xa xăm - Nên là thi tốt nghiệp xong, em sẽ không thi đại học. Kiên à, anh có thất vọng vì em không?
- Không, anh không bao giờ thất vọng vì em cả, chỉ cần em tin và yêu anh. Anh sẽ đi học để trở thành một doanh nhân tài giỏi, anh sẽ quay về cưới em làm vợ. Anh hứa đấy, nhất định anh sẽ quay về.
Cầm rớt nước mắt, nàng khóc, nàng ôm ghì lấy và cảm nhận thấy tình yêu đang nồng thở, tràn trề trên khuôn ngực vạm vỡ của Kiên.
- Kiên à, dù có thế nào, em sẽ đợi anh quay về, nhất định em sẽ đợi anh quay về.
Kiên lại nhớ về quá khứ, anh có cảm giác như Cầm lại đang ở gần anh, rất gần anh, anh đảo mắt nhìn quanh cánh đồng hoang vắng bóng người, để tìm Cầm, nhưng quanh anh chỉ có Thư. Thư im lặng, khẽ ngắm nhìn cái bóng của hai người đổ xuống cánh đồng, khi nắng còn ấm. Thư thấy bàn tay Kiên ấm, ướt đẫm mồ hôi và thỉnh thoảng lại run run lên vì xúc động. Kiên đeo kính đen để che đi đôi mắt đang ướt nhòe vì nước mắt khi nhớ lại mối tình đầu. 5 năm trước đây, Kiên đã từng nắm tay Cầm đi trên cánh đồng này, niềm hạnh phúc trong 2 người tỏa ánh rồi kết tinh thành những ...

