Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 20:52:25 / 2012-10-29 Thể Loại: Truyện Tình Yêu |
tập ngồi nói chuyện, chỉ có một số ít ngồi một mình trong lớp như tôi. Tôi giở từng trang trong quyển sách giáo khoa như để giết thời gian, mặc dù tôi biết trong đấy có những cái gì, xé một tờ giấy trắng, tôi vẽ những hình thù linh tinh vào, trong vô thức tôi có viết hai chữ cái đầu của tên tôi và tên em lên trên bàn. Tôi ngồi thừ người cho đến khi hết tiết ra chơi…
Chúng tôi học từ khoảng 7h – 11h là nghỉ, trong khi học chính khóa thì là 11h30 có khi 12h nên tôi về sớm hơn so với đám con gái ở đấy. Do vậy, tôi luôn cố gắng trốn gặp con gái ở đấy, trốn cả em. Giờ ăn chỉ có tôi, dì, và đứa em năm đấy học lớp 2, chú thì đi làm tuần mới về một lần. Dì hỏi chuyện học hành, tôi cũng trả lời qua loa, tôi gần như không phải đụng vào việc gì, thỉnh thoảng phụ giúp dì một chút. Còn dì đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, tôi chỉ biết vùi đầu vào học. Thời gian biểu của tôi: sáng dậy lúc 6h, vệ sinh cá nhân, ăn sáng, 7h kém 10 đi học ở trường, học đến 11h, ăn trưa xong tầm 12h, ngủ trưa đến 2h, rồi học đến khoảng 6h chiều, ăn cơm tối xong, tôi hay xem thời sự và xem xong chương trình thể thao 24/7 là bắt đầu học, 2h sáng tôi đi ngủ. Tôi tuân thủ theo thời khóa biểu mà tôi đặt ra, không sai sót một chút gì. Tôi cặm đầu vào học, học như một con thiêu thân thực sự, và gần như không có một chút thời gian rảnh rỗi.
Phòng khách nhà dì tôi có cửa kính chung với phòng em, tôi vẫn thường xuyên chú ý đến em, tuy chỉ là trong giây lát. Tầm khoảng 12h tôi hay pha bột ngũ cốc để uống, trong khoảng thời gian chỉ 15 phút giải lao đôi khi tôi nhìn về hướng phòng em, hoặc tôi mở cửa, đi ra ngoài hiên. Thỉnh thoảng vẫn nghe giọng em nói, tiếng cười của em, và nghe những bài hát của em, và tôi xem như là một hạnh phúc nho nhỏ của tôi, tôi yêu em âm thầm. Có những lúc, tôi viết cho em vài dòng, có lẽ tôi biết tôi chỉ viết cho tôi đọc, nhưng nó giải tỏa một phần nào cảm xúc của tôi về em. Trái tim tôi đôi khi lạc nhịp, đôi khi nghĩ vu vơ, đôi khi buồn, đôi khi nhói đau khi bất chợt thấy em đi với một người con trai nào đấy. Tôi đâu có quyền gì chen vào cuộc sống của em đâu, tôi chỉ là một người song song với em, lẳng lặng nhìn em, lẳng lặng yêu em cho dù biết không được đáp lại. Chỉ có một động lực duy nhất của tôi trong lúc đấy là khi nào tôi đậu đại học, tôi sẽ cam đảm đối diện với em, nói với em tôi yêu em đến mức nào. Vì vậy, tôi học để quên đi mọi thứ.
Ở trường, đa phần họ dạy lại các kiến thức sách giáo khoa, và kèm theo đấy là bài tập trong bộ đề, tôi đã học khá chắc sách giáo khoa, tôi cũng làm khá nhiều về phần bộ đề nên quả thực bây giờ đến trường tôi học không được nhiều kiến thức. Tôi cũng bắt đầu lơ là các bài giảng trên lớp, lúc ấy tôi chỉ đến lớp cho đỡ cảm thấy nhàm chán thay vì việc cứ ngồi lì ở nhà. Tôi cũng quen được với mấy bạn ngồi cùng bàn, đôi khi cũng nói chuyện phiếm. Lúc đầu bọn họ cứ gọi tên Thu làm thỉnh thoảng tôi không để ý, sau rồi tôi cũng quen với cái tên mới ở trường, và trong bàn, tôi thuộc dạng học khá nên mỗi khi có bài tập trên lớp, tôi đều có thể giải được nên mấy đứa cùng bàn bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn, xem cách tôi giải bài tập, tôi đều vui vẻ chỉ ra nếu như họ không biết. Trong mấy môn thi khối A, tôi khá nhất môn hóa, mà trong lớp thì gần như mọi người đều yếu môn này, nghiễm nhiên tôi trở thành người hay giải đáp về hóa cho bọn trong bàn. Và tôi cũng chỉ nói cho mấy đứa cùng bàn, còn khác bàn tôi đều bảo tôi không biết, tôi muốn ít người quen biết mình càng tốt. Vấp ngã một lần khiến cho tôi hiểu ra nhiều điều, tôi tránh tiếp xúc với người khác, có thể như là tạo một vỏ bọc cho mình.
Chap 8
Thời gian sau đấy, tôi bắt đầu cảm thấy chán cách giảng dạy của giáo viên, một phần vì cũng chỉ dạy đi dạy lại những kiến thức cũ, giờ việc đến lớp tôi chỉ lo ngủ. Tôi bắt đầu học như kiểu cách tài tử mà ngày trước tôi vẫn học, tuy nhiên ở nhà tôi vẫn theo lịch trình, tôi không bỏ bê dù là một chút thời gian nào, tôi giành tất cả thời gian ở nhà cho việc học. Mọi chuyện vẫn cứ tiếp tục như thế cho đến một ngày, thầy giáo ấy cho bài tập trước khi ra chơi, tôi chép xong bài tập vào vở, mặc cho bọn con trai rủ đi uống nước, tôi nằm ngủ. Thầy giáo ấy là người dạy môn hình học, thầy dạy thay cho một thầy bị tai nạn gãy chân, sau này thầy còn dạy luôn cả đại số. Chắc thầy còn trẻ nên như mọi khi giờ ra chơi là giáo viên lên phòng uống nước thì thầy đi lại quanh lớp xem học sinh học hành thế nào. Tụi con gái thì hay hỏi thầy, thầy cũng nhiệt tình trả lời. Hôm ấy thầy đi ngang qua tôi, thấy tôi đang nằm ngủ nhưng chắc tại ra chơi ồn ...
Chúng tôi học từ khoảng 7h – 11h là nghỉ, trong khi học chính khóa thì là 11h30 có khi 12h nên tôi về sớm hơn so với đám con gái ở đấy. Do vậy, tôi luôn cố gắng trốn gặp con gái ở đấy, trốn cả em. Giờ ăn chỉ có tôi, dì, và đứa em năm đấy học lớp 2, chú thì đi làm tuần mới về một lần. Dì hỏi chuyện học hành, tôi cũng trả lời qua loa, tôi gần như không phải đụng vào việc gì, thỉnh thoảng phụ giúp dì một chút. Còn dì đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, tôi chỉ biết vùi đầu vào học. Thời gian biểu của tôi: sáng dậy lúc 6h, vệ sinh cá nhân, ăn sáng, 7h kém 10 đi học ở trường, học đến 11h, ăn trưa xong tầm 12h, ngủ trưa đến 2h, rồi học đến khoảng 6h chiều, ăn cơm tối xong, tôi hay xem thời sự và xem xong chương trình thể thao 24/7 là bắt đầu học, 2h sáng tôi đi ngủ. Tôi tuân thủ theo thời khóa biểu mà tôi đặt ra, không sai sót một chút gì. Tôi cặm đầu vào học, học như một con thiêu thân thực sự, và gần như không có một chút thời gian rảnh rỗi.
Phòng khách nhà dì tôi có cửa kính chung với phòng em, tôi vẫn thường xuyên chú ý đến em, tuy chỉ là trong giây lát. Tầm khoảng 12h tôi hay pha bột ngũ cốc để uống, trong khoảng thời gian chỉ 15 phút giải lao đôi khi tôi nhìn về hướng phòng em, hoặc tôi mở cửa, đi ra ngoài hiên. Thỉnh thoảng vẫn nghe giọng em nói, tiếng cười của em, và nghe những bài hát của em, và tôi xem như là một hạnh phúc nho nhỏ của tôi, tôi yêu em âm thầm. Có những lúc, tôi viết cho em vài dòng, có lẽ tôi biết tôi chỉ viết cho tôi đọc, nhưng nó giải tỏa một phần nào cảm xúc của tôi về em. Trái tim tôi đôi khi lạc nhịp, đôi khi nghĩ vu vơ, đôi khi buồn, đôi khi nhói đau khi bất chợt thấy em đi với một người con trai nào đấy. Tôi đâu có quyền gì chen vào cuộc sống của em đâu, tôi chỉ là một người song song với em, lẳng lặng nhìn em, lẳng lặng yêu em cho dù biết không được đáp lại. Chỉ có một động lực duy nhất của tôi trong lúc đấy là khi nào tôi đậu đại học, tôi sẽ cam đảm đối diện với em, nói với em tôi yêu em đến mức nào. Vì vậy, tôi học để quên đi mọi thứ.
Ở trường, đa phần họ dạy lại các kiến thức sách giáo khoa, và kèm theo đấy là bài tập trong bộ đề, tôi đã học khá chắc sách giáo khoa, tôi cũng làm khá nhiều về phần bộ đề nên quả thực bây giờ đến trường tôi học không được nhiều kiến thức. Tôi cũng bắt đầu lơ là các bài giảng trên lớp, lúc ấy tôi chỉ đến lớp cho đỡ cảm thấy nhàm chán thay vì việc cứ ngồi lì ở nhà. Tôi cũng quen được với mấy bạn ngồi cùng bàn, đôi khi cũng nói chuyện phiếm. Lúc đầu bọn họ cứ gọi tên Thu làm thỉnh thoảng tôi không để ý, sau rồi tôi cũng quen với cái tên mới ở trường, và trong bàn, tôi thuộc dạng học khá nên mỗi khi có bài tập trên lớp, tôi đều có thể giải được nên mấy đứa cùng bàn bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn, xem cách tôi giải bài tập, tôi đều vui vẻ chỉ ra nếu như họ không biết. Trong mấy môn thi khối A, tôi khá nhất môn hóa, mà trong lớp thì gần như mọi người đều yếu môn này, nghiễm nhiên tôi trở thành người hay giải đáp về hóa cho bọn trong bàn. Và tôi cũng chỉ nói cho mấy đứa cùng bàn, còn khác bàn tôi đều bảo tôi không biết, tôi muốn ít người quen biết mình càng tốt. Vấp ngã một lần khiến cho tôi hiểu ra nhiều điều, tôi tránh tiếp xúc với người khác, có thể như là tạo một vỏ bọc cho mình.
Chap 8
Thời gian sau đấy, tôi bắt đầu cảm thấy chán cách giảng dạy của giáo viên, một phần vì cũng chỉ dạy đi dạy lại những kiến thức cũ, giờ việc đến lớp tôi chỉ lo ngủ. Tôi bắt đầu học như kiểu cách tài tử mà ngày trước tôi vẫn học, tuy nhiên ở nhà tôi vẫn theo lịch trình, tôi không bỏ bê dù là một chút thời gian nào, tôi giành tất cả thời gian ở nhà cho việc học. Mọi chuyện vẫn cứ tiếp tục như thế cho đến một ngày, thầy giáo ấy cho bài tập trước khi ra chơi, tôi chép xong bài tập vào vở, mặc cho bọn con trai rủ đi uống nước, tôi nằm ngủ. Thầy giáo ấy là người dạy môn hình học, thầy dạy thay cho một thầy bị tai nạn gãy chân, sau này thầy còn dạy luôn cả đại số. Chắc thầy còn trẻ nên như mọi khi giờ ra chơi là giáo viên lên phòng uống nước thì thầy đi lại quanh lớp xem học sinh học hành thế nào. Tụi con gái thì hay hỏi thầy, thầy cũng nhiệt tình trả lời. Hôm ấy thầy đi ngang qua tôi, thấy tôi đang nằm ngủ nhưng chắc tại ra chơi ồn ...

