Duck hunt
Kỷ Niệm Mối Tình Đầu
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Truyện Tình Yêu > Kỷ Niệm Mối Tình Đầu

Cảm nhận của bạn về truyện: Kỷ Niệm Mối Tình Đầu ?

Bottom  Truyện : Kỷ Niệm Mối Tình Đầu
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 20:52:25 / 2012-10-29
Thể Loại: Truyện Tình Yêu
ước gì lúc này tôi biết đi xe máy. Một thằng con trai 18 tuổi mà vẫn chưa một lần cầm tay lái xe máy, không phải vì tôi không thích, mà bố tôi rất nghiêm khắc, bố bảo khi nào đủ 18 tuổi lúc ấy bố tôi sẽ cho đi xe. Bạn bè thì chúng đi từ hồi 15, 16 tuổi, còn tôi thì an phận với ý kiến của bố tôi. Tôi muốn lai mẹ tôi vào lúc đấy nhưng tôi không biết đi xe, thật khổ cho mẹ tôi. Lúc ấy trời lại còn mưa phùn nhỏ nữa, mãi rồi tôi với mẹ cũng đến nhà dì. Hôm đấy dì đi dạy, nên lúc tôi với mẹ đến cửa nhà đang đóng, đang loay hoay trước cổng nhà, mẹ tôi thì điện cho dì, thì tôi thấy em từ xa. Em với bạn cùng phòng chắc mới đi học thêm về, lúc ấy tôi quay mặt đi, tôi nghĩ không biết nên xử sự ra sao, tươi cười chào em, hay cứ quay mặt đi. Bạn em với em đi đến cổng thấy mẹ tôi rồi chào, cũng chào tôi, tôi khẽ gật đầu gượng gạo. Tôi thấy em cười, tôi nhói tim, thấy đau, buồn, bọn em có chìa khóa cổng nên mở cửa, tôi với mẹ tôi đi vào trong hiên, gỡ đồ ra rồi ngồi chờ dì tôi về. Lát sau dì tôi xin phép nhà trường cho về sớm, về nhà mở cửa, mẹ tôi với dì nói chuyện, tôi vào trong giường nằm. Một lát mẹ tôi vào bảo mẹ tôi về, tôi ra tiễn mẹ, nhìn bóng mẹ dần dần xa, tôi thương mẹ vô cùng, bước vào nhà, dì bảo:
- Mẹ với dì nói chuyện rồi, cháu cứ ở đây học, mọi việc không phải lo có dì rồi, cứ chuyên tâm mà học hành thôi.

Tôi chỉ gật đầu, dì tốt, tôi xem như như một người mẹ của tôi, chỉ là tôi buồn, nên tôi không biết phải nói chuyện gì nữa. Tôi nhẹ nhàng chấp nhận 1 cuộc sống mới bắt đầu với năm lớp 13. Buổi tối hôm ấy, dì có đi hỏi hàng xóm có 1 chú dạy trường cấp 3 về lớp luyện thi, và tôi với dì đến nhà một thầy giáo để đăng kí học. Thời gian ấy những người nào biết được điểm thi, mà muốn tiếp tục ôn lại để thi lại năm sau thì hay tìm những lớp luyện thi dạng như vậy. Lúc tôi đăng kí đã có khoảng chừng 30 người đăng kí rồi, thầy ấy có hỏi tên tôi để ghi vào sổ, tôi nghĩ luôn trong đầu cái tên: Trần Minh Thu – Trần là họ của mẹ tôi, Minh Thu là tên một người bạn thân của tôi, nó học rất giỏi và ngoan ngoãn. Tôi lấy cái tên này, một phần vì để không ai biết danh tính của tôi, một phần tôi muốn lấy cái tên bạn tôi để tôi phấn đấu cho bằng bạn tôi. Lớp học được khai giảng sau đấy 5 ngày, tôi tự nhủ bắt đầu làm lại từ đầu, với hy vọng của người thân, gia đình, và cả ý chí của tôi, một học sinh lớp 13.

Chap 7

Còn 5 ngày nữa mới đến ngày đi học, tôi gần như ở trong nhà dì suốt cả ngày, tôi ngại gặp em, tôi ngại với cả những đứa con gái trọ ở đấy, cái cảm giác không được tự nhiên cho lắm khiến cho tôi chỉ dám ở nhà, giúp đỡ việc cho dì, thỉnh thoảng tôi có xem qua mấy quyển sách giáo khoa. Tôi chưa học ngay vì tôi thực sự chưa có tâm trạng để học hành, tôi muốn có một chút gì đấy thoải mái nhất để tập trung học hành. Tôi cũng không ra ngoài hiên đứng nhìn nữa mà chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi bỏ thói quen thỉnh thoảng hay vào quán net, tôi lập cho mình một lịch trình trong suốt những ngày tháng ôn thi tại đây. Có đôi lúc tôi nghĩ về em, nhưng dù chỉ là trong giây lát tôi cũng không dám bắt chuyện với em, hay nói chuyện tự nhiên với em, cái cảm giác mơ hồ nào đấy khiến cho tôi có một bức tường ngăn không cho tôi đủ dũng khi để đối diện với em. Tôi vẫn thỉnh thoảng nhìn em, nghe giọng nói của em, nụ cười của em, để rồi lại thở dài…

Ngày đầu tiên đi học lớp 13, tôi học cùng trường với đám con gái trọ nhà dì, trường đấy việc học thêm và học chính khóa gần như song song với nhau nên tôi học vào buổi sáng. Em thì học trường cách đấy cũng không xa, tôi đã phải chờ cho đến khi tất cả đám con gái đi hết rồi tôi mới lững thững đi. Trường nằm sát cạnh nhà dì tôi, trước cổng nhà dì tôi là cổng sau của trường, thỉnh thoảng cổng mới mở do bác bảo vệ hoặc cháu bác đấy đi qua. Đến lớp, lớp có khoảng 50 người, đa số là học sinh thi trượt ở trường đấy, có một số ít là học sinh nơi khác như tôi. Tôi chọn cho mình chỗ ngồi đầu bàn của bạn gần cuối dãy bên trái, theo thói quen của tôi. Từ khi đi học tôi luôn chọn cho mình chỗ ngồi là bàn cuối hoặc sát bàn cuối và luôn luôn là ở bên trái, ở đấy nhiều người quen biết lẫn nhau, tôi chẳng quen ai nên ngồi một mình. Có mấy đứa ngồi cùng bàn, có hỏi tên, hỏi địa chỉ, tôi trả lời cho có lệ. Lâu lắm rồi tôi mới tập trung nghe 1 bài giảng từ đầu buổi đến cuối buổi, mặc dù như ngày trước, là tôi đã từng hiểu nhưng tôi không dám phớt lờ cho dù kiến thức ấy tôi có biết rõ đi chăng nữa. Giờ ra chơi, bọn con trai lũ lượt ra ngoài sân ngồi nói chuyện, đùa nghịch, chỉ trỏ con gái. Đám con gái thì tụ ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 5/26 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com