Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 07:50:19 / 2012-10-31 Thể Loại: Truyện Tình Yêu |
cáo thú vị, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười lảnh lót, trong veo vang lên làm xôn xao cả màn đêm tĩnh mịch. Tiếng cười làm sống dậy trong Phong những kỉ niệm của 10 năm trước...
Thư bước nhanh hơn về phía biển, những bước chân lướt nhẹ và nhanh trên bờ cát mịn đã như một thói quen sau 3 ngày ở nhà nội. Cậu bạn đang nằm dài lười biếng trên bãi cát, chiếc áo khoác Nike kéo cao che tận nửa mặt, phần còn lại được che chắn bằng một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh da trời…
- Cậu ngủ thật đấy à?
- Sao không, thích lắm! Cậu thử đi?
Thư nằm sát ngay bên cạnh, cát lạnh hình như chảy cả vào lưng cô, nghe man mát và lạnh. Một chút lạnh!
- Ử, cũng thích thật! Cậu cứ toàn nghĩ ra những thứ hay ho nhỉ?
-Và hơi quái gở? Đúng không?
Thư không trả lời, nó nhìn cậu bạn trìu mến, có một chút bối rối thoáng qua… Và bất ngờ bật dậy, chạy như bay trên bãi biển, hết một vòng, nó dừng lại. Thở hổn hển:
- Thích hơn đấy! Cậu muốn thử không?
- Không! Tớ có cái này hay hơn nữa, để thử.
Nói rồi, cậu kéo Thư chạy ào xuống mặt nước. Con bé đứng khựng lại: “Sẽ lạnh lắm!” - Thư nghĩ. Dòng nước xiết đi, đen lại dưới bóng tối làm nó sợ hãi. “Mình không làm được đâu! Cát đã lạnh lắm rồi!” - Thư lại nghĩ., nhưng Phong không đợi nó nghĩ thêm nữa.
Sóng vẫn mênh mang vỗ vào bờ. Nước biển lạnh làm đôi chân Thư như tê lại song vẫn ra sức vẫy vùng, đùa nghịch giữa mênh mông sóng nước. Phong nghịch ngợm té nước thật nhiều làm Thư ướt sũng, tận cả trên tóc. Nước biển mặn mòi đọng lại nơi đầu lưỡi, Thư cười khanh khách giữa mênh mông sóng nước, trong phút chốc nó không còn thấy lạnh nữa…
Khi cả 2 đã lên bờ trong tình trạng cùng ướt như lột, Thư vẫn chưa ngớt cười… Phong bất giác quay l...
Thư bước nhanh hơn về phía biển, những bước chân lướt nhẹ và nhanh trên bờ cát mịn đã như một thói quen sau 3 ngày ở nhà nội. Cậu bạn đang nằm dài lười biếng trên bãi cát, chiếc áo khoác Nike kéo cao che tận nửa mặt, phần còn lại được che chắn bằng một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh da trời…
- Cậu ngủ thật đấy à?
- Sao không, thích lắm! Cậu thử đi?
Thư nằm sát ngay bên cạnh, cát lạnh hình như chảy cả vào lưng cô, nghe man mát và lạnh. Một chút lạnh!
- Ử, cũng thích thật! Cậu cứ toàn nghĩ ra những thứ hay ho nhỉ?
-Và hơi quái gở? Đúng không?
Thư không trả lời, nó nhìn cậu bạn trìu mến, có một chút bối rối thoáng qua… Và bất ngờ bật dậy, chạy như bay trên bãi biển, hết một vòng, nó dừng lại. Thở hổn hển:
- Thích hơn đấy! Cậu muốn thử không?
- Không! Tớ có cái này hay hơn nữa, để thử.
Nói rồi, cậu kéo Thư chạy ào xuống mặt nước. Con bé đứng khựng lại: “Sẽ lạnh lắm!” - Thư nghĩ. Dòng nước xiết đi, đen lại dưới bóng tối làm nó sợ hãi. “Mình không làm được đâu! Cát đã lạnh lắm rồi!” - Thư lại nghĩ., nhưng Phong không đợi nó nghĩ thêm nữa.
Sóng vẫn mênh mang vỗ vào bờ. Nước biển lạnh làm đôi chân Thư như tê lại song vẫn ra sức vẫy vùng, đùa nghịch giữa mênh mông sóng nước. Phong nghịch ngợm té nước thật nhiều làm Thư ướt sũng, tận cả trên tóc. Nước biển mặn mòi đọng lại nơi đầu lưỡi, Thư cười khanh khách giữa mênh mông sóng nước, trong phút chốc nó không còn thấy lạnh nữa…
Khi cả 2 đã lên bờ trong tình trạng cùng ướt như lột, Thư vẫn chưa ngớt cười… Phong bất giác quay l...
