Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 01:17:19 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
Mai… ! – Tôi quay người lại, rồi sững sờ.
- Ủa N ! – Tiểu Mai cũng ngạc nhiên ko kém.
- Gì….gì của Mai vậy.. ? – Tôi lắp bắp hỏi.
- Cháu gái mình, còn…nhóc này ? – Nàng tròn mắt nhìn cu Bột đang líu ríu phía sau tôi.
- Ừ, cháu…con của chị họ mình ! – Tôi trả lời.
- Nó oánh con đó cậu, ứ… ! – Nhóc Bột chỉ trỏ liên hồi.
- Chú này mắng con đó cô Mai ! – Con bé kia cũng chẳng vừa.
- Từ từ, nói cho cô nghe xem nào Bồ Câu ! – Tiểu Mai nói, hoá ra con bé tên là Bồ Câu.
- Nãy…lúc nãy con đang ngồi chơi, chú này tới mắng con ! – Con bé chỉ tôi mếu máo.
- Ớ…làm gì có ! – Tôi ngớ người nhìn Tiểu Mai – Con bé đánh cháu của N trước !
- Phải vậy ko con ? – Nàng quỳ xuống ngang tầm nhìn, dịu dàng hỏi nhóc Bột.
- Dạ phải ! – Cu cậu lùi lại, nép sau chân tôi gục gặc đầu.
- Sao con lại bắt nạt bạn ? – Tiểu Mai quay sang nhỏ Bồ Câu, nghiêm mặt hỏi.
- Con không có, ai bảo đang ngồi chơi tự dưng nó tới phá lâu đài của con, rồi con đòi giật mấy cái vỏ ốc với nắp-ken nữa ! – Con bé dạn dĩ nói bướng.
- Vậy à Bột ? – Tôi cũng ngồi xuống hỏi .
- Con…bị té chứ bộ…đang chạy bị té ụp vô cát…rồi…- Cu cậu lúng búng gãi đầu – Con xin chơi chung, tự nhiên nó bỏ chạy !
- Rồi sao nữa ? – Tôi hỏi tiếp.
- Rồi…con đang ngồi chơi, nó chạy đằng sau đạp con té úp vô cát, xong nó chạy tiếp…luôn… ! – Cu cậu nói, trông hãy còn hoảng.
- Con đâu có đạp chứ, con…đẩy chứ bộ. ! – Nhỏ Bồ Câu phồng má cãi bướng.
- Bồ Câu sai rồi, con xin lỗi bạn đi, rồi 2 đứa chơi chung cũng vui mà ! – Tiểu Mai vờ nghiêm mặt nói.
Tôi một nửa chỉ muốn ôm đầu méo xệch mặt, một nửa chỉ muốn phá ra cười, hoá ra thằng cháu yêu quý cũng chả hơn gì ông cậu nó, mới tí tuổi đầu đã bị con gái bắt nạt, mà cái tướng nó thì to hơn con bé gần gấp 2, thế mà bị xô cái đã khóc oà lên mà xách mông chạy về méc, quả tình là mắc cười không chịu được !
Chap 104 :
Đúng là con nít, khóc đó rồi cười đó, giận chốc rồi lại làm lành, tôi với Tiểu Mai ngồi trên bờ cỏ nhìn nhóc Bột và Bồ Câu đang lăn tăn chạy giỡn, rượt bắt cười nói chí choé.
- Bồ Câu là con gái đầu của anh mà hôm trong bệnh viện có gặp N ấy ! – Tiểu Mai giải thích – Hì, Mai cưng con bé lắm !
- À, ra vậy ! – Tôi nhớ ra anh con trai của người cô Tiểu Mai hồi nằm viện.
- Nhóc Bột nhìn dễ thương quá hén ? – Nàng nhìn cu cậu, chốc chốc lại cười.
- Ừ, cái bộ tròn tròn buồn cười ! – Tôi gật đầu đáp.
Tôi thầm kinh ngạc, sao mà đi đâu cũng gặp Tiểu Mai hết vậy kìa, hông lẽ có duyên đến như vậy sao chứ ? Cũng có thể do PT quá nhỏ bé, có thể lắm !
- Làm trại gần xong rồi à N ? – Nàng nhìn tôi bắt chuyện.
- Ừ, vừa xong sáng nay, vài bữa tháo ra rồi chuyển lên địa điểm chính thức thôi ! – Tôi trả lời.
- Vậy bữa đó nhóm của N lên trước à ? – Tiểu Mai hỏi.
- Ừm, sáng sớm…lên trước dựng trại chứ ! – Tôi lúng búng đáp, ngó lơ ra chỗ khác, vì phiên toà hồi sáng của tụi K mập vẫn còn văng vẳng bên tai.
Biển xanh trời rộng, gió thổi mát rượi từng đợt, Tiểu Mai chốc lại khẽ vuốt tóc nhìn hai đứa nhóc chạy giỡn, khẽ cười nhẹ, mắt ánh lên vui vẻ.
Tôi trộm nhìn rồi vội vã quay sang chỗ khác, nàng lúc nào cũng vậy, trong mắt tôi luôn xinh đẹp và đầy huyễn hoặc, lúc nào cũng quyến rũ nhưng cũng ko kém phần thân thiết, hiền dịu và vui tươi, chỉ trừ những lúc giận ra, tôi thấy Tiểu Mai mà nổi cơn tam bành thì còn ghê hơn em Vy vài thành hoả hầu chứ chẳng chơi.
- Bịch… ! – Nắm cát nhỏ văng tới, suýt nữa là trúng người tôi, rớt cái phịch xuống trước mặt, tôi giật mình choàng tỉnh.
Nhỏ Bồ Câu và nhóc Bột đang thích thí nhìn tôi cười, rồi lại lầm rầm ghé tai nhau nói gì đó, xong nhóc Bột vo cát lại, đưa cho Bồ Câu ném.
- À…mấy đứa này.. ! – Tôi cười cười, xắn tay áo chạy ùa xuống.
Tôi dang tay rộng ra, nhào tới chụp lấy tay Bồ Câu rồi lấy nắm cát, ném vô cái bụng phệ của nhóc Bột, hai chú cháu phá ra cười ha hả. Cu Bột mím môi chạy lên bờ, níu tay Tiểu Mai kéo xuống.
- Xuống chơi đi cô, ném cát dzui lắm ! – Cu cậu rủ thêm đồng minh.
Tôi vo tròn cát lại thành từng nắm, dặn dò Bồ Câu.
- Con cầm nhẹ thôi, chú đếm đến ba là ném nha!
- Dạ… ! – Con bé gật gật đầu, lùi lại chờ đợi.
- Một…hai…ba…ném !
Nhưng con bé ném trượt, nhóc Bột đứng vênh mặt cười hể hả, rồi nhận viên cát từ tay Tiểu Mai đang đứng phía sau.
- Bột nè, con thấy chú kia không? - Nàng cúi xuống nói, chỉ về phía tôi.
- Dạ thấy ! – Cu cậu gật đầu cái rụp.
- Con giơ tay cao lên, rồi ném nha! – Tiểu ...
- Ủa N ! – Tiểu Mai cũng ngạc nhiên ko kém.
- Gì….gì của Mai vậy.. ? – Tôi lắp bắp hỏi.
- Cháu gái mình, còn…nhóc này ? – Nàng tròn mắt nhìn cu Bột đang líu ríu phía sau tôi.
- Ừ, cháu…con của chị họ mình ! – Tôi trả lời.
- Nó oánh con đó cậu, ứ… ! – Nhóc Bột chỉ trỏ liên hồi.
- Chú này mắng con đó cô Mai ! – Con bé kia cũng chẳng vừa.
- Từ từ, nói cho cô nghe xem nào Bồ Câu ! – Tiểu Mai nói, hoá ra con bé tên là Bồ Câu.
- Nãy…lúc nãy con đang ngồi chơi, chú này tới mắng con ! – Con bé chỉ tôi mếu máo.
- Ớ…làm gì có ! – Tôi ngớ người nhìn Tiểu Mai – Con bé đánh cháu của N trước !
- Phải vậy ko con ? – Nàng quỳ xuống ngang tầm nhìn, dịu dàng hỏi nhóc Bột.
- Dạ phải ! – Cu cậu lùi lại, nép sau chân tôi gục gặc đầu.
- Sao con lại bắt nạt bạn ? – Tiểu Mai quay sang nhỏ Bồ Câu, nghiêm mặt hỏi.
- Con không có, ai bảo đang ngồi chơi tự dưng nó tới phá lâu đài của con, rồi con đòi giật mấy cái vỏ ốc với nắp-ken nữa ! – Con bé dạn dĩ nói bướng.
- Vậy à Bột ? – Tôi cũng ngồi xuống hỏi .
- Con…bị té chứ bộ…đang chạy bị té ụp vô cát…rồi…- Cu cậu lúng búng gãi đầu – Con xin chơi chung, tự nhiên nó bỏ chạy !
- Rồi sao nữa ? – Tôi hỏi tiếp.
- Rồi…con đang ngồi chơi, nó chạy đằng sau đạp con té úp vô cát, xong nó chạy tiếp…luôn… ! – Cu cậu nói, trông hãy còn hoảng.
- Con đâu có đạp chứ, con…đẩy chứ bộ. ! – Nhỏ Bồ Câu phồng má cãi bướng.
- Bồ Câu sai rồi, con xin lỗi bạn đi, rồi 2 đứa chơi chung cũng vui mà ! – Tiểu Mai vờ nghiêm mặt nói.
Tôi một nửa chỉ muốn ôm đầu méo xệch mặt, một nửa chỉ muốn phá ra cười, hoá ra thằng cháu yêu quý cũng chả hơn gì ông cậu nó, mới tí tuổi đầu đã bị con gái bắt nạt, mà cái tướng nó thì to hơn con bé gần gấp 2, thế mà bị xô cái đã khóc oà lên mà xách mông chạy về méc, quả tình là mắc cười không chịu được !
Chap 104 :
Đúng là con nít, khóc đó rồi cười đó, giận chốc rồi lại làm lành, tôi với Tiểu Mai ngồi trên bờ cỏ nhìn nhóc Bột và Bồ Câu đang lăn tăn chạy giỡn, rượt bắt cười nói chí choé.
- Bồ Câu là con gái đầu của anh mà hôm trong bệnh viện có gặp N ấy ! – Tiểu Mai giải thích – Hì, Mai cưng con bé lắm !
- À, ra vậy ! – Tôi nhớ ra anh con trai của người cô Tiểu Mai hồi nằm viện.
- Nhóc Bột nhìn dễ thương quá hén ? – Nàng nhìn cu cậu, chốc chốc lại cười.
- Ừ, cái bộ tròn tròn buồn cười ! – Tôi gật đầu đáp.
Tôi thầm kinh ngạc, sao mà đi đâu cũng gặp Tiểu Mai hết vậy kìa, hông lẽ có duyên đến như vậy sao chứ ? Cũng có thể do PT quá nhỏ bé, có thể lắm !
- Làm trại gần xong rồi à N ? – Nàng nhìn tôi bắt chuyện.
- Ừ, vừa xong sáng nay, vài bữa tháo ra rồi chuyển lên địa điểm chính thức thôi ! – Tôi trả lời.
- Vậy bữa đó nhóm của N lên trước à ? – Tiểu Mai hỏi.
- Ừm, sáng sớm…lên trước dựng trại chứ ! – Tôi lúng búng đáp, ngó lơ ra chỗ khác, vì phiên toà hồi sáng của tụi K mập vẫn còn văng vẳng bên tai.
Biển xanh trời rộng, gió thổi mát rượi từng đợt, Tiểu Mai chốc lại khẽ vuốt tóc nhìn hai đứa nhóc chạy giỡn, khẽ cười nhẹ, mắt ánh lên vui vẻ.
Tôi trộm nhìn rồi vội vã quay sang chỗ khác, nàng lúc nào cũng vậy, trong mắt tôi luôn xinh đẹp và đầy huyễn hoặc, lúc nào cũng quyến rũ nhưng cũng ko kém phần thân thiết, hiền dịu và vui tươi, chỉ trừ những lúc giận ra, tôi thấy Tiểu Mai mà nổi cơn tam bành thì còn ghê hơn em Vy vài thành hoả hầu chứ chẳng chơi.
- Bịch… ! – Nắm cát nhỏ văng tới, suýt nữa là trúng người tôi, rớt cái phịch xuống trước mặt, tôi giật mình choàng tỉnh.
Nhỏ Bồ Câu và nhóc Bột đang thích thí nhìn tôi cười, rồi lại lầm rầm ghé tai nhau nói gì đó, xong nhóc Bột vo cát lại, đưa cho Bồ Câu ném.
- À…mấy đứa này.. ! – Tôi cười cười, xắn tay áo chạy ùa xuống.
Tôi dang tay rộng ra, nhào tới chụp lấy tay Bồ Câu rồi lấy nắm cát, ném vô cái bụng phệ của nhóc Bột, hai chú cháu phá ra cười ha hả. Cu Bột mím môi chạy lên bờ, níu tay Tiểu Mai kéo xuống.
- Xuống chơi đi cô, ném cát dzui lắm ! – Cu cậu rủ thêm đồng minh.
Tôi vo tròn cát lại thành từng nắm, dặn dò Bồ Câu.
- Con cầm nhẹ thôi, chú đếm đến ba là ném nha!
- Dạ… ! – Con bé gật gật đầu, lùi lại chờ đợi.
- Một…hai…ba…ném !
Nhưng con bé ném trượt, nhóc Bột đứng vênh mặt cười hể hả, rồi nhận viên cát từ tay Tiểu Mai đang đứng phía sau.
- Bột nè, con thấy chú kia không? - Nàng cúi xuống nói, chỉ về phía tôi.
- Dạ thấy ! – Cu cậu gật đầu cái rụp.
- Con giơ tay cao lên, rồi ném nha! – Tiểu ...

