Old school Easter eggs.
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 7)
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 7)

Cảm nhận của bạn về truyện: Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 7) ?

Bottom  Truyện : Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 7)
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 01:17:19 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
Mai nháy mắt.

Tôi cười cười dẫn Bồ Câu lùi ra sau thủ thế, nhìn chăm chăm vào tay cu Bột.

Đời oái ăm, thằng cháu ném trúng ông cậu yêu quí của nó, nhóc Bột ném thẳng mớ cát vô ngay ngực áo tôi.

- À há, đợi đó ! – Tôi cúi xuống vo cát lại thành nắm to – Bồ Câu, cầm cho chú !
- Dạ ! – Bé Bồ câu nghiêm chỉnh chấp hành quân lệnh.
- Bây giờ, chú đếm đến ba, con giơ tay lên, đến bốn mới ném ha ! – Tôi ra hiệu.

Y chóc, tôi đếm đến ba, thấy Bồ câu giơ tay lên, Tiểu Mai đã vội kéo nhóc Bột tránh ra, lỡ đà rồi mới biết vừa rồi chỉ là nhá xèng, tôi đếm ngay bốn, Bồ câu ném cái phịch, viên cát trúng ngay vai Tiểu Mai.

- Ah…- Nàng giật mình.
- Hề hề, ai bảo ! – Tôi khoái chí tử cười đê tiện.
- Này thì… - Nàng cúi xuống vốc nước lên.
- Ớ…ớ…ướt…- Tôi vừa chạy vừa la bài hãi.

Thế là từ pháo chiến, 4 người chúng tôi 2 lớn 2 bé chuyển sang thuỷ chiến, té nước ầm ầm ướt đẫm cả người, chạy giỡn rượt nhau cả buổi.

- Bồ Câu tạt nước cu Bột, nhanh ! – Tôi lui cui vo cát, giơ tay chỉ đạo.
- Bleu bleu ! – Nhóc Bột chạy lăng xăng qua lại.
- Đây nè… ! – Tiểu Mai cầm nắm cát chuyền tay cu cậu.
- Hi hi, tiêu Câu rồi, Câu ơi ! - Cu cậu khoái chí chạy lại gần Bồ Câu đang ngơ ngác, nhưng hai chân lại quíu vào, té cái oạch. – Câu ơi…oạch… âu… !

Tôi phì cười, nhanh chân chạy đến nhấc bổng Bồ Câu rồi phốc thẳng lên bờ.

- Ăn gian, chạy làng rồi kìa ! – Tiểu Mai cười khúc khích.
- Ở lại ăn cát sao, hà hà ! – Tôi quệt nước trên mặt.

Trời dần về chiều, hoàng hôn đã ngả màu vàng rực lửa trên mặt nước xanh, hai đứa tôi ngồi nhìn Bồ Câu với cu Bột đang xây lâu đài cát.

- Lâu lâu như vầy vui ghê ha ! – Tiểu Mai hấp háy mắt.
- Ừ, mà ướt cả người ! – Tôi cười cười, đã ko còn ngần ngại dè chừng nữa, cười nói với nàng tự nhiên như hôm nào.
- Buồn cười, té nữa kìa N ! – Nàng chỉ tay về nhóc Bột, cu cậu đang ôm cát cho Bồ câu xây nhà thì lại té ạch phát nữa.
- Hình như người nó bị nghiêng, hì hì ! – Tôi lắc đầu cười trừ.

Chốc sau, Tiểu Mai gọi bọn nhóc lên bờ ngồi cho khô người rồi chuẩn bị về.

- Ẵm..ẵm con đi chú ! – Bồ Câu níu tay tôi giật giật.
- Ừa..nè ! – Tôi bồng con bé lên.

Tôi cười cười nhìn cu Bột đang xịu mặt kế bên, Tiểu Mai thấy thế ngồi thấp xuống.

- Cô ẵm con, Bột há ! – Nàng nhìn cu cậu nói nhỏ.

Thằng cu khoái chí, gật đầu ngay tắp lự, thiệt là mất mặt chú nó quá.

- Ko nổi đâu Mai ơi, nặng lắm ! – Tôi cảnh báo.
- Hì , thử xem ! – Nàng vòng tay ôm nhóc Bột.

Nhưng như dự đoán, Tiểu Mai chẳng thể bồng cu Bột đi quá năm bước.

- Hic, con ăn gì mà nặng dữ vậy ? – Tiểu Mai để cu cậu tuột xuống dưới.
- Con uống sữa ! – Nhóc Bột trả lời.
- Thôi, cô dẫn con ra, rồi mua kẹo cho nha ! – Nàng quả thật là biết cách dỗ con nít, cu cậu cứ gọi là nhảy cẫng lên.

Chúng tôi đi trên hành lang ngoằn nghèo lót đá xuyên qua rừng dương từ bờ biển ra đến bãi giữ xe, tôi bồng Bồ Câu, nhóc Bột được Tiểu Mai dẫn đi cạnh bên, trời cũng đã sụp tối, những giọt nắng cuối cùng của ngày đã thôi nhảy nhót qua những khóm lá, mặt trời chầm chậm khuất xuống phía sau đường chân trời.

Tôi không biết các bạn nhìn cảnh tượng này rồi sẽ nghĩ sao, chứ lúc này, tôi cứ cảm giác như bốn người chúng tôi là một…gia đình thật sự vậy, yên bình và ấm áp !

Chap 105 :

Ra khỏi bãi giữ xe, tôi chở nhóc Bột, Tiểu Mai chở Bồ Câu sau lưng.

- Cậu N…con lạnh ! – Cu cậu ngồi sau ôm lưng tôi.
- Ừ, về nhà là hết thôi, đang ướt đấy ! – Tôi trấn an nó.
- Hông…lạnh mà.. ! – Nhóc Bột giãy nảy.
- Nhìn bạn kìa, có lạnh gì đâu ! – Tôi nhìn sang Bồ Câu, rồi biết mình nói hớ.
- Câu có áo ấm mà… ! – Cu cậu làm mặt dỗi.

- Hay giờ ghé nhà Mai đi N, lau khô cho Bột rồi về ! – Tiểu Mai đề nghị.
- Ừ…cũng được ! – Tôi tần ngần chút rồi gật đầu đồng ý.

Vào đến nhà, Tiểu Mai đưa tôi cái khăn bông :

- N lau tạm đi ha, mình tắm lại cho 2 nhóc chút, nước biển rít lắm !
- Ủa, ko có bác trai ở nhà à ? – Tôi tò mò.
- Hì, ba Mai đi cũng hơn 1 tuần rồi ! – Nàng cười nhẹ.

Rồi nàng dẫn 2 đứa nhỏ ra nhà sau, tôi ngồi lau sơ người ngoài phòng khách mà nghe tiếng nhóc Bột với Bồ Câu cười giỡn chí choé um sùm đằng sau.

- Bột, đứng yên nào ! Bồ câu, con đừng tạt nước nữa ! – Giọng Tiểu Mai vang lên.

Cảm giác gia đình nhỏ lại hiện ra một lần nữa, dù tôi không định hình được và cũng ko thể hiểu hết, chỉ biết nó đầm ấm vô cùng !

Tôi ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 6/21 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com