XtGem Forum catalog
Nữ Sinh
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Nữ Sinh

Cảm nhận của bạn về truyện: Nữ Sinh ?

Bottom  Truyện : Nữ Sinh
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
những điều đó để làm gì vậy ?
Anh thở dài:
- Hỏi chơi vậy thôi!
Vừa đáp anh vừa ngán ngẩm cúi xuống cầm lấy mái chèo. Khi anh ngẩn lên thì ba nàng tiên cá đã bơi tuốt ra xa, mỗi lúc một khuất dần sau làn khói sóng, chỉ còn vọng lại những tiếng cười lanh lảnh không dứt, mỗi lúc một lan rộng lên khắp mặt sông.
Nhưng anh chưa kịp bơi thuyền đi thì trên bờ sông xuất hiện một gã khổng lồ. Gã cao lớn, sừng sững, tóc xoăn tít. Gã nói với anh bằng giọng của Hùng quăn:
- Tao bảo mày không được đến quán này nữa sao mày vẫn đến?
Anh nhìn lên bờ:
- Đây đâu phải là quán cây Sứ! Đây là dòng sông!
Gã rít lên:
- Mày đừng có xạo! Đây là quán chè trước cổng trường. Khi nãy, tao thấy mày nói chuyện với Cúc Hương rõ ràng.
Anh lắc đầu:
- Anh nhầm rồi. Bọn họ không còn như cũ. Họ thành tiên cả rồi. Họ bơi trong nước.
Gã khổng lồ không thèm nghe lời giải thích của anh. Gã cúi xuống nhặt một nắm đá, hòn nào hòn nấy to bằng bánh xe ô tô. Rồi gã ném tới tấp vào mặt anh, vừa ném vừa rống lên:
- Nếu Cúc Hương thành tiên thì tao cho mày thành quỉ luôn!
Những hòn đá to cứ nhằm mặt anh mà lao tới. Chúng kêu vù vù như một bầy ong. Anh nhảy nhót tránh né khiến chiếc thuyền chòng chành, nghiêng ngửa trên mặt nước. Và bỗng nhiên nó nghiêng hẳn về một phía, hất nhào anh xuống sông.
Anh thét lên một tiếng và mở mắt ra. Những lúc như vậy, anh cảm thấy cổ khô đắng và đầu nóng hừng hực. Anh nhỏm người dậy, với lấy ly nước để trên bàn nhỏ kế đầu giường, uống vài ngụm. Vừa uống anh vừa nhớ lại những chi tiết kỳ quặc trong giấc mơ và bất giác bật cười thành tiếng.
Những giấc mơ lạ lùng như vậy không phải chỉ xuất hiện một lần. Chúng cứ trở đi trở lại trong giấc ngủ của anh như một cuốn phim cũ kỹ, mỗi lần thay đổi một chi tiết, biến đổi một vài gam màu nhưng nhân vật thì vẫn thế, thoạt đầu là Xuyến, Thục, Cúc Hương và sau đó là Hùng quăn. Và cũng không thay đổi dòng sông quen thuộc của anh. Nó chảy xuyên suốt qua những cơn ác mộng.
Chiều ngày thứ ba, cơn sốt dường như đã lùi xa được một chút. Anh đang nằm trên giường chờ giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa:
- Vào đi! - Anh mệt mỏi nói, không nhỏm người dậy.
Cánh cửa từ từ hé ra và Cúc Hương nhẹ nhàng bước vào, tiếp theo là Xuyến và Thục. Lần này không cô nào có đuôi cá hay mang đôi cánh trên vai.
Anh nhăn mặt hỏi, giọng uể oải và mơ màng:
- Các cô làm gì mà cản đường tôi thế này ?
Nghe anh hỏi, nụ cười trên môi Cúc Hương vụt tắt. Mặt nó lộ vẻ ngạc nhiên pha lẫn bối rối:
- Anh nói gì lạ vậy ? Tụi này cản đường anh hồi nào ? Tụi này tới thăm anh đây mà.
Tiếng guốc dép di động lịch kịch trên sàn nhà khiến anh sực tỉnh. Anh ngẩn người và vội vã ngồi dậy:
- Ủa, các cô đến thăm tôi đó hả ?
Rồi anh chỉ vào những chiếc ghế kê cạnh bàn:
- Các cô ngồi chơi đi!
Nhưng phòng anh chỉ có hai chiếc ghế, anh đành phải ngồi nhích qua một bên, ngượng ngùng nói:
- Xuyến và Thục ngồi ghế đi. Còn Cúc Hương thì ngồi tạm trên giường vậy.
Vừa ngồi xuống, Cúc Hương vừa hỏi:
- Anh bịnh hả ?
- Ừ, bịnh qua loa thôi! Ủa, mà sao các cô biết tôi ở đây ?
Xuyến cười bí mật:
- Tụi này có tình báo riêng mà !
Biết không thể "khai thác" được gì ở Xuyến và Cúc Hương, anh quay sang Thục:
- Làm sao tìm được tới đây vậy Thục?
- Tụi này hỏi thăm.
Anh nhíu mày:
- Hỏi thăm ai ?
- Hỏi thăm bạn anh.
Anh sốt ruột:
- Nhưng bạn tôi là ai ?
- Tụi này đâu có biết tên.
Anh nhăn mặt:
- Thục cứ nói giỡn hoài!
- Thật mà, tụi này quên hỏi tên anh ta. Anh ta làm ở Công ty Tổ chức biểu diễn.
- À, thế thì tôi hiểu rồi! - Anh mỉm cười - Té ra các cô tài thật! Ngay từ bây giờ các cô có thể mở văn phòng thám tử tư được đấy!
Không để ý đến lời nói đùa của anh, Thục nhìn vào vết thương trên trán anh, hỏi bằng một giọng cố làm ra vẻ thản nhiên:
- Trán anh bị sao vậy ?
Câu hỏi đột ngột kiến anh giật mình, bởi từ nãy đến giờ anh đã quên bẵng mất tình trạng của mình. Anh đưa tay xoa nhẹ vết thương, mỉm cười đáp:
- Ồ, cái vết thương xoàng này đấy mà !
Xuyến khịt mũi:
- Nhưng tại sao anh lại bị thương chỗ đó ?
Anh chép miệng:
- À, tôi bị té.
- Té ở đâu mà ghê vậy ?
- Thì... té ở ngoài đường. Đầu đập phải cục đá nhọn.
Anh không biết các cô đã biết chuyện. Vì vậy anh vô cùng sửng sốt khi nghe Cúc Hương tặc lưỡi hỏi:
- Chứ không phải anh bị ai chọi đá trúng à ?
Sau một thoáng bàng hoàng, anh ấp úng nói:
- Đâu có! Ai bảo Cúc Hương vậy ?
- Thôi, anh đừng giấu nữa! Bạn ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 21/24 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com