Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
anh nói chứ ai!
Nghe vậy, ngay lập tức anh ngồi nín lặng.
Một hồi lâu, Cúc Hương lại hỏi:
- Ai chọi đá anh vậy ?
Anh cười khổ sở:
- Làm sao tôi biết được! Tụi trẻ con chơi chọi đá ngoài đường, tôi chạy ngang qua vô tình trúng phải thế thôi!
Cúc Hương khịt mũi:
- Anh lại nói dối rồi. Hùng quăn chọi đá anh phải không?
Anh giật thót:
- Ai bảo cô vậy ?
- Cần gì ai bảo! Tôi chỉ đoán thế thôi!
Anh ngó lơ chỗ khác:
- Cúc Hương chỉ đoán mò.
Cúc Hương vẫn thản nhiên:
- Đoán mò nhưng mà đúng thì sao ?
Anh một mực lắc đầu:
- Cúc Hương đoán sai rồi. Không phải Hùng quăn đâu!
- Sao anh biết không phải ?
- Chẳng có lý do gì để anh ta làm chuyện đó cả.
Cúc Hương mỉm cười:
- Hóa ra trình độ suy xét của anh thật là dở! Hùng quăn gây sự với anh đơn giản vì nó tưởng giữa tôi và anh "có chuyện" với nhau.
Xuyến chen vào, giọng ngây thơ:
- "Có chuyện" là có chuyện gì ?
Cúc Hương lườm Xuyến:
- Dẹp mày đi!
Anh thở dài nói:
- Thôi, đừng nói chuyện đó nữa! Cũng không có gì chính xác đâu! Ta nói qua chuyện khác đi!
Thấy anh muốn lờ đề tài "Hùng quăn", ba cô gái cũng không nhắc tới nữa. Thục dịu dàng hỏi:
- Anh bịnh nay đỡ chưa ?
- Đỡ nhiều rồi.
Xuyến chép miệng:
- Cuối năm mà bệnh hoạn xui quá.
Anh cười:
- Ăn nhằm gì ! Chỉ ít bữa nữa là tôi dậy được rồi!
Xuyến nheo mắt:
- Giờ này còn chưa khỏi bệnh, làm sao anh đi chơi tết được?
Anh nhún vai:
- Thì tôi ở nhà. Tết dương lịch mà nhằm nhò gì!
Cúc Hương đề nghị:
- Vậy ít bữa nữa nghỉ học, tụi này đến chơi với anh nghen? Tụi này sẽ mang quà tất niên đến cho anh!
Anh vội xua tay:
- Đừng, đừng.
- Sao vậy ?
- Làm vậy kỳ lắm! Với lại hôm đó tôi không có ở đây đâu!
Thục ngạc nhiên:
- Không ở đây thì anh ở đâu ?
- Tôi về quê ăn giỗ. Quê tôi ở dưới miền Tây.
Xuyến bộp chộp:
- Vậy khi nào ở dưới quê lên, anh nhớ mang quà cho tụi này hén!
- Ừ.
- Nhiều nhiều nghen!
- Ừ. Tôi sẽ đem lên cho mấy cô chục đòn bánh.
- Trái cây nữa!
- Ừ, trái cây.
Thục cười:
- Tụi mày đừng có mà đòi hỏi nhiều quá vậy! Làm sao anh Gia mang đi nổi.
- Sao lại không nổi! - Xuyến nguýt Thục, rồi nó quay sang anh "dụ khị" - Có bao nhiêu bánh trái, anh cứ mang hết lên đi. Tụi này trả tiền chuyên chở cho.
Anh cười, không đáp. Thục lại hỏi:
- Vậy là về quê lên, anh đi làm rồi hén?
- Ừ.
- Anh làm ở đâu ?
Anh nháy mắt:
- Rồi Thục sẽ biết!
Cúc Hương bĩu môi:
- Có cái chuyện cỏn con vậy mà anh cứ bày đặt bí mật hoài!
Anh không trả lời Cúc Hương mà hỏi lại:
- Tết dương lịch các cô nghỉ có một ngày phải không?
- Ừ, nghỉ một ngày rồi đi học lại liền!
Anh gật gù:
- Vậy tới ngày các cô đi học lại, tôi sẽ báo cho các cô biết chỗ làm của tôi.
Xuyến "hừ" một tiếng:
- Anh cứ làm như xổ số kiến thiết, phải đợi đúng ngày mới công bố kết quả được.
Anh giả lả:
- Thì tôi cũng tới ngày đó mới biết đích xác được chuyện này.
Ngồi trò chuyện một lát, ba cô cáo từ ra về.
Anh tiễn khách ra tận cửa, vẫy tay:
- Sang năm mới gặp lại nhé!
Cúc Hương chun mũi:
- Không có năm mới gì hết! Hai ngày nữa tụi này sẽ ghé thăm anh.
Nhưng hai ngày sau, ba cô ghé lại thì cửa phòng anh đã khóa kín, bên ngoài lủng lẳng một ổ khóa bằng đồng to tướng.
Xuyến hắng giọng:
- Thế là anh chàng đã lại chuồn mất!
Thục lẩm bẩm như tự nói với mình:
- Không biết anh ta đã khỏi hẳn bịnh chưa mà đi sớm thế!
Ba cô lẽo đẽo đạp xe về, buồn thiu.
Ngày một tháng một đầu năm, học sinh được nghỉ hẳn một ngày. Theo thông lệ hàng năm, đó là ngày lang thang vui vẻ của bọn Thục. Năm nay, cũng rong chơi cùng Xuyến và Cúc Hương suốt từ sáng sớm nhưng Thục không được vui lắm. Không hiểu sao nó luôn nhớ đến anh. Nhất là khi đi xem văn nghệ, chen nhau mua vé đến toát mồ hôi, Xuyến và Cúc Hương thường xuýt xoa:
- Phải chi anh chàng Gia còn ở đây, nhờ anh ta mua vé cho tụi mình đỡ khổ!
Lúc ấy Thục cảm thấy lòng mình bâng khuâng khó tả. Rồi không biết làm gì cho khuây khỏa, Thục đùa:
- Sao mày không nhờ Hùng quăn. Chỉ cần mày nói một tiếng, nó sẽ sẵn sàng nhảy vào lửa chứ đừng nói là mua vé!
Cúc Hương cười hì hì:
- Chưa chắc! Có khi nó lại lấy đá ném tao vỡ đầu nữa không chừng!
Thục đùa, nhưng đến khi Cúc Hương đùa lại, nó lại đâm buồn xo. Câu nói của Cúc Hương khiến Thục bồi hồi nhớ đến vết thương trên trán anh, vết thương khiến anh phát sốt gần một tuần lễ. ...
Nghe vậy, ngay lập tức anh ngồi nín lặng.
Một hồi lâu, Cúc Hương lại hỏi:
- Ai chọi đá anh vậy ?
Anh cười khổ sở:
- Làm sao tôi biết được! Tụi trẻ con chơi chọi đá ngoài đường, tôi chạy ngang qua vô tình trúng phải thế thôi!
Cúc Hương khịt mũi:
- Anh lại nói dối rồi. Hùng quăn chọi đá anh phải không?
Anh giật thót:
- Ai bảo cô vậy ?
- Cần gì ai bảo! Tôi chỉ đoán thế thôi!
Anh ngó lơ chỗ khác:
- Cúc Hương chỉ đoán mò.
Cúc Hương vẫn thản nhiên:
- Đoán mò nhưng mà đúng thì sao ?
Anh một mực lắc đầu:
- Cúc Hương đoán sai rồi. Không phải Hùng quăn đâu!
- Sao anh biết không phải ?
- Chẳng có lý do gì để anh ta làm chuyện đó cả.
Cúc Hương mỉm cười:
- Hóa ra trình độ suy xét của anh thật là dở! Hùng quăn gây sự với anh đơn giản vì nó tưởng giữa tôi và anh "có chuyện" với nhau.
Xuyến chen vào, giọng ngây thơ:
- "Có chuyện" là có chuyện gì ?
Cúc Hương lườm Xuyến:
- Dẹp mày đi!
Anh thở dài nói:
- Thôi, đừng nói chuyện đó nữa! Cũng không có gì chính xác đâu! Ta nói qua chuyện khác đi!
Thấy anh muốn lờ đề tài "Hùng quăn", ba cô gái cũng không nhắc tới nữa. Thục dịu dàng hỏi:
- Anh bịnh nay đỡ chưa ?
- Đỡ nhiều rồi.
Xuyến chép miệng:
- Cuối năm mà bệnh hoạn xui quá.
Anh cười:
- Ăn nhằm gì ! Chỉ ít bữa nữa là tôi dậy được rồi!
Xuyến nheo mắt:
- Giờ này còn chưa khỏi bệnh, làm sao anh đi chơi tết được?
Anh nhún vai:
- Thì tôi ở nhà. Tết dương lịch mà nhằm nhò gì!
Cúc Hương đề nghị:
- Vậy ít bữa nữa nghỉ học, tụi này đến chơi với anh nghen? Tụi này sẽ mang quà tất niên đến cho anh!
Anh vội xua tay:
- Đừng, đừng.
- Sao vậy ?
- Làm vậy kỳ lắm! Với lại hôm đó tôi không có ở đây đâu!
Thục ngạc nhiên:
- Không ở đây thì anh ở đâu ?
- Tôi về quê ăn giỗ. Quê tôi ở dưới miền Tây.
Xuyến bộp chộp:
- Vậy khi nào ở dưới quê lên, anh nhớ mang quà cho tụi này hén!
- Ừ.
- Nhiều nhiều nghen!
- Ừ. Tôi sẽ đem lên cho mấy cô chục đòn bánh.
- Trái cây nữa!
- Ừ, trái cây.
Thục cười:
- Tụi mày đừng có mà đòi hỏi nhiều quá vậy! Làm sao anh Gia mang đi nổi.
- Sao lại không nổi! - Xuyến nguýt Thục, rồi nó quay sang anh "dụ khị" - Có bao nhiêu bánh trái, anh cứ mang hết lên đi. Tụi này trả tiền chuyên chở cho.
Anh cười, không đáp. Thục lại hỏi:
- Vậy là về quê lên, anh đi làm rồi hén?
- Ừ.
- Anh làm ở đâu ?
Anh nháy mắt:
- Rồi Thục sẽ biết!
Cúc Hương bĩu môi:
- Có cái chuyện cỏn con vậy mà anh cứ bày đặt bí mật hoài!
Anh không trả lời Cúc Hương mà hỏi lại:
- Tết dương lịch các cô nghỉ có một ngày phải không?
- Ừ, nghỉ một ngày rồi đi học lại liền!
Anh gật gù:
- Vậy tới ngày các cô đi học lại, tôi sẽ báo cho các cô biết chỗ làm của tôi.
Xuyến "hừ" một tiếng:
- Anh cứ làm như xổ số kiến thiết, phải đợi đúng ngày mới công bố kết quả được.
Anh giả lả:
- Thì tôi cũng tới ngày đó mới biết đích xác được chuyện này.
Ngồi trò chuyện một lát, ba cô cáo từ ra về.
Anh tiễn khách ra tận cửa, vẫy tay:
- Sang năm mới gặp lại nhé!
Cúc Hương chun mũi:
- Không có năm mới gì hết! Hai ngày nữa tụi này sẽ ghé thăm anh.
Nhưng hai ngày sau, ba cô ghé lại thì cửa phòng anh đã khóa kín, bên ngoài lủng lẳng một ổ khóa bằng đồng to tướng.
Xuyến hắng giọng:
- Thế là anh chàng đã lại chuồn mất!
Thục lẩm bẩm như tự nói với mình:
- Không biết anh ta đã khỏi hẳn bịnh chưa mà đi sớm thế!
Ba cô lẽo đẽo đạp xe về, buồn thiu.
Ngày một tháng một đầu năm, học sinh được nghỉ hẳn một ngày. Theo thông lệ hàng năm, đó là ngày lang thang vui vẻ của bọn Thục. Năm nay, cũng rong chơi cùng Xuyến và Cúc Hương suốt từ sáng sớm nhưng Thục không được vui lắm. Không hiểu sao nó luôn nhớ đến anh. Nhất là khi đi xem văn nghệ, chen nhau mua vé đến toát mồ hôi, Xuyến và Cúc Hương thường xuýt xoa:
- Phải chi anh chàng Gia còn ở đây, nhờ anh ta mua vé cho tụi mình đỡ khổ!
Lúc ấy Thục cảm thấy lòng mình bâng khuâng khó tả. Rồi không biết làm gì cho khuây khỏa, Thục đùa:
- Sao mày không nhờ Hùng quăn. Chỉ cần mày nói một tiếng, nó sẽ sẵn sàng nhảy vào lửa chứ đừng nói là mua vé!
Cúc Hương cười hì hì:
- Chưa chắc! Có khi nó lại lấy đá ném tao vỡ đầu nữa không chừng!
Thục đùa, nhưng đến khi Cúc Hương đùa lại, nó lại đâm buồn xo. Câu nói của Cúc Hương khiến Thục bồi hồi nhớ đến vết thương trên trán anh, vết thương khiến anh phát sốt gần một tuần lễ. ...
