Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
cũng không biết nữa ! Có thể tôi cũng giải không ra. Nhưng thôi, các cô cứ đưa đây tôi xem thử !
Chỉ đợi có vậy, Xuyến rút cuốn tập trong cặp ra đặt lên bàn. Nó lật lật vài trang rồi chỉ vào bài toán "tụi này đang bí".
Anh nhìn vào cuốn tập và bất giác buộc miệng khen:
- Đẹp quá !
Xuyến trố mắt:
- Toán mà đẹp?
Anh đính chính:
- Không phải ! Tôi không nói bài toán !
- Chứ anh bảo cái gì đẹp?
Cúc Hương vọt miệng trả lời thay:
- Anh Gia khen bàn tay của mày đẹp đó !
Cúc Hương vừa nói, Xuyến đã vội vã rụt tay về.
Anh cười:
- Cúc Hương chỉ giỏi xuyên tạc. Tôi khen là khen chữ viết. Chữ con gái mà viết đẹp, đều và mạnh mẽ không thua gì chữ con trai !
Cúc Hương liếc Xuyến:
- Thích nhé ! Con gái mà như con trai !
Anh nhìn Cúc Hương:
- Cô lại xuyên tạc nữa rồi !
Cúc Hương sợ anh nổi giận như bữa trước, liền thè lưỡi:
- Thôi, thôi, tôi không "phụ đề việt ngữ" nữa đâu! Anh làm toán đi !
Anh lại cúi nhìn vào bài tập. Bài toán Xuyến đưa chỉ là một bài toán về đại số véctơ. Bài toán không có gì là phức tạp lắm. Anh lấy cây viết trong túi áo ra và giải nhoáng một cái là xong.
Giải xong, đẩy cuốn tập về phía Xuyến, anh nói:
- Chắc các cô âm mưu chuyện gì chứ bài toán này các cô thừa sức giải.
Xuyến cầm cuốn tập lên làm bộ săm soi, nói:
- Tụi này bí thật mà !
Thục nhìn anh bằng ánh mắt long lanh:
- Anh giải lẹ ghê ! Anh mà xin vô học chung lớp với tụi này, chắc là anh sẽ đứng nhất.
Cúc Hương hùa vô:
- Và tụi này sẽ cóp-pi bài của anh tha hồ.
Anh xua tay:
- Thôi, thôi, các cô đừng có mà bốc tôi lên mây !
Cúc Hương nheo mắt:
- Bộ anh không thích lên mây hả ? Lên mây, anh sẽ được ở với con Thục !
- Sao lại ở với Thục ?
- Bởi vì khi nãy con Xuyến bảo con Thục lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác, y như đang sống ở trên mây. Anh lên đó là gặp nó liền.
Nhìn Thục đang ngồi sượng sùng, anh trách Cúc Hương:
- Cô thì lúc nào cũng đùa được !
- Thôi, tôi sẽ không đùa nữa ! - Cúc Hương rụt cổ.
Đột nhiên, Xuyến lên tiếng:
- Còn một bài nữa !
Anh quay nhìn Xuyến:
- Xuyến nói sao ?
Xuyến rút một cuốn tập khác trong cặp ra, nói:
- Còn một bài toán khó nữa ! Anh giải giùm đi !
Anh giơ hai tay lên trời:
- Trời ơi, cô làm như tôi là máy tính không bằng !
Xuyến cười:
- Anh còn giỏi hơn máy tính nữa ấy chứ ! Bài này khó lắm, máy tính chưa chắc đã giải ra !
Anh nheo mắt:
- Khó bằng bài khi nãy chứ gì !
- Khó hơn nhiều !
Vừa nói Xuyến vừa đẩy cuốn tập tới trước mặt anh.
Anh nhìn cuốn tập như nhìn một cái bẫy, không hiểu trong đó chứa những thách đố gì. Thấy vậy, Xuyến nói:
- Làm gì anh dòm lom lom vậy ! Không có gì nguy hiểm đâu !
- Nguy hiểm hay không có trời mà biết !
Nói vậy nhưng anh vẫn kéo cuốn tập lại gần, chăm chú đọc. Quả thật, đúng như Xuyến đã cảnh cáo trước, bài toán lần này là một bài giải tích khá rắc rối. Anh nhíu mày, cố nhớ lại những kiến thức về hàm số anh đã học qua trước đây. Anh lôi từ trong quá khứ đầy bụi ra những sin, arcsin, cos, arccos và tìm cách hệ thống lại một cách vất vả để cố vượt qua cuộc kiểm tra không được báo trước. Những đường đồ thị chạy ngoằn ngoèo trong óc anh như những tia chớp. Anh học môn văn là chủ yếu, từ lâu không còn đụng đến những con số rối rắm này nên phải mất một thời gian khá lâu anh mới giải xong bài toán.
Anh thở phào, đưa trả cuốn tập cho Xuyến và nói:
- Xuyến xem lại đi ! Không biết tôi giải có sai chỗ nào không.
Cả ba cô gái châu đầu dòm vô cuốn tập.
Thục reo lên:
- Đúng rồi !
Xuyến gật gù:
- Đúng là một "em" học sinh xuất sắc !
Còn Cúc Hương thì nhìn anh, khen:
- Anh có thể lên thẳng lớp mười hai được rồi. Khỏi phải lưu ban !
Nghe khen, anh chẳng cảm thấy sung sướng một chút nàọ Anh nhìn ba cô gái với vẻ băn khoăn:
- Các cô định thử tôi chứ gì ?
Xuyến làm mặt tỉnh:
- Thử gì đâu! Tụi này làm không ra, nhờ anh giải giùm vậy thôi !
Anh thở dài:
- Tôi không chuyên về toán. May mà tôi chưa quên hết mọi thứ.
- Chứ anh chuyên môn gì ? - Thục hỏi.
- Tôi học văn.
Cúc Hương nhướng mắt:
- Vậy là anh hợp với con Thục rồi.
Phớt lờ câu châm chọc của Cúc Hương, anh nói:
- Xuyến và Cúc Hương cũng đâu có kém môn văn.
Xuyến nhún vai:
- Tôi với con Cúc Hương học dở ẹc!
- Đó là Xuyến nói vậy thôi!
Xuyến gục gặc đầu:
- Con Xuyến nói thật đó. Tụi tôi học văn thua xa con Thục. Học truyện Kiều cả tháng trời mà tôi chỉ nhớ có mỗi một câu.
Anh tò mò:
- Câu gì?
- ...
Chỉ đợi có vậy, Xuyến rút cuốn tập trong cặp ra đặt lên bàn. Nó lật lật vài trang rồi chỉ vào bài toán "tụi này đang bí".
Anh nhìn vào cuốn tập và bất giác buộc miệng khen:
- Đẹp quá !
Xuyến trố mắt:
- Toán mà đẹp?
Anh đính chính:
- Không phải ! Tôi không nói bài toán !
- Chứ anh bảo cái gì đẹp?
Cúc Hương vọt miệng trả lời thay:
- Anh Gia khen bàn tay của mày đẹp đó !
Cúc Hương vừa nói, Xuyến đã vội vã rụt tay về.
Anh cười:
- Cúc Hương chỉ giỏi xuyên tạc. Tôi khen là khen chữ viết. Chữ con gái mà viết đẹp, đều và mạnh mẽ không thua gì chữ con trai !
Cúc Hương liếc Xuyến:
- Thích nhé ! Con gái mà như con trai !
Anh nhìn Cúc Hương:
- Cô lại xuyên tạc nữa rồi !
Cúc Hương sợ anh nổi giận như bữa trước, liền thè lưỡi:
- Thôi, thôi, tôi không "phụ đề việt ngữ" nữa đâu! Anh làm toán đi !
Anh lại cúi nhìn vào bài tập. Bài toán Xuyến đưa chỉ là một bài toán về đại số véctơ. Bài toán không có gì là phức tạp lắm. Anh lấy cây viết trong túi áo ra và giải nhoáng một cái là xong.
Giải xong, đẩy cuốn tập về phía Xuyến, anh nói:
- Chắc các cô âm mưu chuyện gì chứ bài toán này các cô thừa sức giải.
Xuyến cầm cuốn tập lên làm bộ săm soi, nói:
- Tụi này bí thật mà !
Thục nhìn anh bằng ánh mắt long lanh:
- Anh giải lẹ ghê ! Anh mà xin vô học chung lớp với tụi này, chắc là anh sẽ đứng nhất.
Cúc Hương hùa vô:
- Và tụi này sẽ cóp-pi bài của anh tha hồ.
Anh xua tay:
- Thôi, thôi, các cô đừng có mà bốc tôi lên mây !
Cúc Hương nheo mắt:
- Bộ anh không thích lên mây hả ? Lên mây, anh sẽ được ở với con Thục !
- Sao lại ở với Thục ?
- Bởi vì khi nãy con Xuyến bảo con Thục lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác, y như đang sống ở trên mây. Anh lên đó là gặp nó liền.
Nhìn Thục đang ngồi sượng sùng, anh trách Cúc Hương:
- Cô thì lúc nào cũng đùa được !
- Thôi, tôi sẽ không đùa nữa ! - Cúc Hương rụt cổ.
Đột nhiên, Xuyến lên tiếng:
- Còn một bài nữa !
Anh quay nhìn Xuyến:
- Xuyến nói sao ?
Xuyến rút một cuốn tập khác trong cặp ra, nói:
- Còn một bài toán khó nữa ! Anh giải giùm đi !
Anh giơ hai tay lên trời:
- Trời ơi, cô làm như tôi là máy tính không bằng !
Xuyến cười:
- Anh còn giỏi hơn máy tính nữa ấy chứ ! Bài này khó lắm, máy tính chưa chắc đã giải ra !
Anh nheo mắt:
- Khó bằng bài khi nãy chứ gì !
- Khó hơn nhiều !
Vừa nói Xuyến vừa đẩy cuốn tập tới trước mặt anh.
Anh nhìn cuốn tập như nhìn một cái bẫy, không hiểu trong đó chứa những thách đố gì. Thấy vậy, Xuyến nói:
- Làm gì anh dòm lom lom vậy ! Không có gì nguy hiểm đâu !
- Nguy hiểm hay không có trời mà biết !
Nói vậy nhưng anh vẫn kéo cuốn tập lại gần, chăm chú đọc. Quả thật, đúng như Xuyến đã cảnh cáo trước, bài toán lần này là một bài giải tích khá rắc rối. Anh nhíu mày, cố nhớ lại những kiến thức về hàm số anh đã học qua trước đây. Anh lôi từ trong quá khứ đầy bụi ra những sin, arcsin, cos, arccos và tìm cách hệ thống lại một cách vất vả để cố vượt qua cuộc kiểm tra không được báo trước. Những đường đồ thị chạy ngoằn ngoèo trong óc anh như những tia chớp. Anh học môn văn là chủ yếu, từ lâu không còn đụng đến những con số rối rắm này nên phải mất một thời gian khá lâu anh mới giải xong bài toán.
Anh thở phào, đưa trả cuốn tập cho Xuyến và nói:
- Xuyến xem lại đi ! Không biết tôi giải có sai chỗ nào không.
Cả ba cô gái châu đầu dòm vô cuốn tập.
Thục reo lên:
- Đúng rồi !
Xuyến gật gù:
- Đúng là một "em" học sinh xuất sắc !
Còn Cúc Hương thì nhìn anh, khen:
- Anh có thể lên thẳng lớp mười hai được rồi. Khỏi phải lưu ban !
Nghe khen, anh chẳng cảm thấy sung sướng một chút nàọ Anh nhìn ba cô gái với vẻ băn khoăn:
- Các cô định thử tôi chứ gì ?
Xuyến làm mặt tỉnh:
- Thử gì đâu! Tụi này làm không ra, nhờ anh giải giùm vậy thôi !
Anh thở dài:
- Tôi không chuyên về toán. May mà tôi chưa quên hết mọi thứ.
- Chứ anh chuyên môn gì ? - Thục hỏi.
- Tôi học văn.
Cúc Hương nhướng mắt:
- Vậy là anh hợp với con Thục rồi.
Phớt lờ câu châm chọc của Cúc Hương, anh nói:
- Xuyến và Cúc Hương cũng đâu có kém môn văn.
Xuyến nhún vai:
- Tôi với con Cúc Hương học dở ẹc!
- Đó là Xuyến nói vậy thôi!
Xuyến gục gặc đầu:
- Con Xuyến nói thật đó. Tụi tôi học văn thua xa con Thục. Học truyện Kiều cả tháng trời mà tôi chỉ nhớ có mỗi một câu.
Anh tò mò:
- Câu gì?
- ...
