Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 00:33:50 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
biết ra, cả hai kinh ngạc khôn xiết.
Ðó là hôm Kiếng Cận và bạn ôm hộp bánh đến nhà Răng Chuột. Răng Chuột về trễ, hai đứa ngồi trò chuyện với Cọng Rơm.
Cọng Rơm nhìn Kiếng Cận lễ phép:
- Em cám ơn chị Kiếng Cận về con mèo vải hôm trước nhé.
Kiếng Cận trách:
- Tặng lâu rồi mà bữa nay mới cám ơn.
Cọng Rơm phân trần:
- Tại chị và chị Tóc Bím giống nhau quá, em sợ nhầm. Bây giờ phân biệt được, em mới dám cám ơn.
- Cám ơn nhầm cũng không sao! - Kiếng Cận đùa! - Chỉ sợ mai mốt em địng tặng quà cho chị, lúc đó nhầm mới thật tai họa.
Cọng Rơm cười khúc khích. Nó hết nhìn Kiếng Cận lại quay sang nhìn bạn, vui vẻ nói:
- Hai chị giống nhau như hai giọt nước, hèn gì hôm trước anh Răng Chuột bảo mọi người trong quán ai cũng tưởng hai chị là chị em sinh đôi.
Cọng Rơm nói năng bình thường, nhỏ nhẹ nhưng Kiếng Cận và bạn nghe như sấm nổ bên tai.
Cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau. Rồi cùng quay lại, ngỡ ngàng:
- Em biết rồi hở, Cọng Rơm?
Cọng Rơm ngơ ngác:
- Biết gì cơ?
- Biết chuyện anh Răng Chuột ấy.
- Chuyện anh Răng Chuột sao ạ?
Bạn nhíu mày:
- Có phải em vừa nói “mọi người trong quán”...
Cọng Rơm chợt hiểu. Nó tái mặt khi nhớ ra câu buột miệng vừa rồi. Trong một phút lơ đễnh, nó đã tự tố cáo chính nó.
Cho nên nó không còn cách nào khác là cúi đầu, lí nhí:
- Dạ, em biết lâu rồi ạ.
Thú nhận của Cọng Rơm làm Kiếng Cận và bạn dở cười dở mếu. Răng Chuột đã dặn tới dặn lui Kiếng Cận và bạn về chuyện này. Là chớ có hé môi với Cọng Rơm. Là phải cực kỳ kín tiếng. Là tuyệt đối bí mật. Trong khi nhỏ Cọng Rơm đã biết tỏng từ khuya. Thằng Răng Chuột thật khờ quá đi mất.
Dù sao câu nói thứ nhất của Cọng Rơm cũng chỉ khiến Kiến Cận và bạn dở cười dở mếu. Nghĩa là trong cái mếu vẫn còn có một tí cái cười. Nhưng đến khi nó nói tiếp câu thứ hai thì Kiếng Cận và bạn chẳng cười được nữa, chỉ toàn mếu:
- Hai chị nhớ đừng để cho anh Răng Chuột biết là em đã biết đấy nhé.
Thế ra không chỉ ông anh mà cả cô em cũng nhờ Kiếng Cận và bạn giữ bí mật giùm. Một bên không muốn cho bên kia biết. Một bên không muốn cho bên kia biết mình đã biết.
Bạn gật đầu:
- Chị hứa.
Kiếng Cận cũng gật đầu:
- Chị hứa.
Cả hai hứa. Và không hỏi gì thêm. Vì Kiếng Cận và bạn đều biết tại sao Cọng Rơm lại yêu cầu như vậy.
Chương 28
Thực ra, sống trên đời ai mà chẳng có những bí mật.
Bạn có bí mật của bạn.
Bắp Rang có bí mật của Bắp Rang.
Răng Chuột có bí mật của Răng Chuột.
Cọng Rơm có bí mật của Cọng Rơm.
Và đã gọi là bí mật thì phải bảo vệ đến cùng. Phải giữ kín trong tâm khảm. Phải nhốt chặt tận đáy lòng. Gần như ai cũng thế.
Gọi là “gần như”, bởi cuộc đời dù sao vẫn có những ngoại lệ. Như Bảnh Trai chẳng hạn.
Bí mật của nó, nó đi rêu rao khắp nơi.
Tâm sự của nó, đụng ai nó cũng than thở.
Rốt cuộc, bí mật của nó, ai cũng biết. Tâm sự của nó, ai cũng hay. Chỉ mỗi con nhỏ Tóc Ngắn là ù ù cạc cạc. Oái oăm là chỗ đó. Khổ thân cho thằng Bảnh Trai cũng là chỗ đó.
Và nó chạy nhắng lên.
Và cuối cùng thì nó cũng tóm được bạn.
- Tóc Bím nè.
- Gì?
- Nhỏ Tóc Ngắn ấy mà.
- Nhỏ Tóc Ngắn sao?
- Nó khờ quá.
- Bạn còn khờ hơn.
- Tôi?
- Chứ còn ai. Chỉ người khờ mới loay hoay mãi vì một người khờ.
Bảnh Trai vuốt tóc:
- Có lý.
Rồi thở ra:
- Vậy phải làm sao?
- Mình không biết!
- Bạn chơi thân với Tóc Ngắn lắm mà.
Bạn phì cuời:
- Chơi thân thì sao? Hì hì, nói thật nhé, về chuyện này minh dốt đặc cán mai.
Bảnh Trai nhắm mắt, thốt lên ai oán:
- Trời ơi, ta hết cách rồi sao?
Bạn nhìn người sắp chết, thấy tội tội, bèn gõ tay lên trán:
- Trong bọn chúng ta, có một đứa dồi dào kinh nghiệm...
Bạn nói chưa dứt câu, Bạnh Trai vụt mở mắt ra. Mắt nó sáng trưng:
- Hạt Tiêu?
Reo lên hai tiếng cụt ngủn, nó tông cửa nhà bạn, chạy mất.
Chẳng có một lời cám ơn, một lời chào. Chỉ có tiếng cánh cửa đập đánh “rầm”. Và tiếng ốc vít long ra, rơi loảng xoảng.
Bạn bước lại đóng cửa, bụng lo lắng: Bảnh Trai ơi, coi chừng xe đụng!
Bây giờ thì bạn và Kiếng Cận ghé quán ăn chỗ Răng Chuột khá thường xuyên.
Có hôm cả hai đi cùng Tóc Ngắn, Hạt Tiêu, Hột Mít.
Có hôm đi cùng Bảnh Trai, Ria Mép, ...
Ðó là hôm Kiếng Cận và bạn ôm hộp bánh đến nhà Răng Chuột. Răng Chuột về trễ, hai đứa ngồi trò chuyện với Cọng Rơm.
Cọng Rơm nhìn Kiếng Cận lễ phép:
- Em cám ơn chị Kiếng Cận về con mèo vải hôm trước nhé.
Kiếng Cận trách:
- Tặng lâu rồi mà bữa nay mới cám ơn.
Cọng Rơm phân trần:
- Tại chị và chị Tóc Bím giống nhau quá, em sợ nhầm. Bây giờ phân biệt được, em mới dám cám ơn.
- Cám ơn nhầm cũng không sao! - Kiếng Cận đùa! - Chỉ sợ mai mốt em địng tặng quà cho chị, lúc đó nhầm mới thật tai họa.
Cọng Rơm cười khúc khích. Nó hết nhìn Kiếng Cận lại quay sang nhìn bạn, vui vẻ nói:
- Hai chị giống nhau như hai giọt nước, hèn gì hôm trước anh Răng Chuột bảo mọi người trong quán ai cũng tưởng hai chị là chị em sinh đôi.
Cọng Rơm nói năng bình thường, nhỏ nhẹ nhưng Kiếng Cận và bạn nghe như sấm nổ bên tai.
Cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau. Rồi cùng quay lại, ngỡ ngàng:
- Em biết rồi hở, Cọng Rơm?
Cọng Rơm ngơ ngác:
- Biết gì cơ?
- Biết chuyện anh Răng Chuột ấy.
- Chuyện anh Răng Chuột sao ạ?
Bạn nhíu mày:
- Có phải em vừa nói “mọi người trong quán”...
Cọng Rơm chợt hiểu. Nó tái mặt khi nhớ ra câu buột miệng vừa rồi. Trong một phút lơ đễnh, nó đã tự tố cáo chính nó.
Cho nên nó không còn cách nào khác là cúi đầu, lí nhí:
- Dạ, em biết lâu rồi ạ.
Thú nhận của Cọng Rơm làm Kiếng Cận và bạn dở cười dở mếu. Răng Chuột đã dặn tới dặn lui Kiếng Cận và bạn về chuyện này. Là chớ có hé môi với Cọng Rơm. Là phải cực kỳ kín tiếng. Là tuyệt đối bí mật. Trong khi nhỏ Cọng Rơm đã biết tỏng từ khuya. Thằng Răng Chuột thật khờ quá đi mất.
Dù sao câu nói thứ nhất của Cọng Rơm cũng chỉ khiến Kiến Cận và bạn dở cười dở mếu. Nghĩa là trong cái mếu vẫn còn có một tí cái cười. Nhưng đến khi nó nói tiếp câu thứ hai thì Kiếng Cận và bạn chẳng cười được nữa, chỉ toàn mếu:
- Hai chị nhớ đừng để cho anh Răng Chuột biết là em đã biết đấy nhé.
Thế ra không chỉ ông anh mà cả cô em cũng nhờ Kiếng Cận và bạn giữ bí mật giùm. Một bên không muốn cho bên kia biết. Một bên không muốn cho bên kia biết mình đã biết.
Bạn gật đầu:
- Chị hứa.
Kiếng Cận cũng gật đầu:
- Chị hứa.
Cả hai hứa. Và không hỏi gì thêm. Vì Kiếng Cận và bạn đều biết tại sao Cọng Rơm lại yêu cầu như vậy.
Chương 28
Thực ra, sống trên đời ai mà chẳng có những bí mật.
Bạn có bí mật của bạn.
Bắp Rang có bí mật của Bắp Rang.
Răng Chuột có bí mật của Răng Chuột.
Cọng Rơm có bí mật của Cọng Rơm.
Và đã gọi là bí mật thì phải bảo vệ đến cùng. Phải giữ kín trong tâm khảm. Phải nhốt chặt tận đáy lòng. Gần như ai cũng thế.
Gọi là “gần như”, bởi cuộc đời dù sao vẫn có những ngoại lệ. Như Bảnh Trai chẳng hạn.
Bí mật của nó, nó đi rêu rao khắp nơi.
Tâm sự của nó, đụng ai nó cũng than thở.
Rốt cuộc, bí mật của nó, ai cũng biết. Tâm sự của nó, ai cũng hay. Chỉ mỗi con nhỏ Tóc Ngắn là ù ù cạc cạc. Oái oăm là chỗ đó. Khổ thân cho thằng Bảnh Trai cũng là chỗ đó.
Và nó chạy nhắng lên.
Và cuối cùng thì nó cũng tóm được bạn.
- Tóc Bím nè.
- Gì?
- Nhỏ Tóc Ngắn ấy mà.
- Nhỏ Tóc Ngắn sao?
- Nó khờ quá.
- Bạn còn khờ hơn.
- Tôi?
- Chứ còn ai. Chỉ người khờ mới loay hoay mãi vì một người khờ.
Bảnh Trai vuốt tóc:
- Có lý.
Rồi thở ra:
- Vậy phải làm sao?
- Mình không biết!
- Bạn chơi thân với Tóc Ngắn lắm mà.
Bạn phì cuời:
- Chơi thân thì sao? Hì hì, nói thật nhé, về chuyện này minh dốt đặc cán mai.
Bảnh Trai nhắm mắt, thốt lên ai oán:
- Trời ơi, ta hết cách rồi sao?
Bạn nhìn người sắp chết, thấy tội tội, bèn gõ tay lên trán:
- Trong bọn chúng ta, có một đứa dồi dào kinh nghiệm...
Bạn nói chưa dứt câu, Bạnh Trai vụt mở mắt ra. Mắt nó sáng trưng:
- Hạt Tiêu?
Reo lên hai tiếng cụt ngủn, nó tông cửa nhà bạn, chạy mất.
Chẳng có một lời cám ơn, một lời chào. Chỉ có tiếng cánh cửa đập đánh “rầm”. Và tiếng ốc vít long ra, rơi loảng xoảng.
Bạn bước lại đóng cửa, bụng lo lắng: Bảnh Trai ơi, coi chừng xe đụng!
Bây giờ thì bạn và Kiếng Cận ghé quán ăn chỗ Răng Chuột khá thường xuyên.
Có hôm cả hai đi cùng Tóc Ngắn, Hạt Tiêu, Hột Mít.
Có hôm đi cùng Bảnh Trai, Ria Mép, ...

