XtGem Forum catalog
Ngôi Trường Mọi Khi (Phần cuối)
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Ngôi Trường Mọi Khi (Phần cuối)

Cảm nhận của bạn về truyện: Ngôi Trường Mọi Khi (Phần cuối) ?

Bottom  Truyện : Ngôi Trường Mọi Khi (Phần cuối)
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 00:33:50 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
Bắp Rang.

Có hôm cả bọn tám đứa đều có mặt.

Nhưng thường đến đó nhất vẫn là bạn và Kiếng Cận, “hai chị em sinh đôi” như người trong quán vẫn gọi.

Cho nên, bây giờ bạn và Kiếng Cận đã thân thuộc với cái quán bún bò này lắm rồi.

Thân thuộc đến mức gặp lúc khách vào đông, Răng Chuột không kịp trở tay, cả hai tự động bưng dọn giúp mà chẳng ai thấy lạ mắt.

Một hôm, bạn và Kiếng Cận bước vô, không thấy Răng Chuột đâu.

- Bạn Răng Chuột bữa nay nghỉ làm hở cô? - Bạn hỏi chủ quán.

- Nó chạy đi giao hàng, lát về cháu à.

- Giao hàng là sao, cô?

- À, có khách muốn ăn bún nhưng không đến quán. Họ chỉ gọi điện thoại, và mình đem tới tận nhà.

Chủ quán nhìn ra cửa:

- Răng Chuột về kìa.

Bạn và Kiếng Cận ngoảnh ra, thấy Răng Chuột đang rà chân xuống đất, chiếc gà-mên lủng lẳng trên tay lái chiếc xe đạp hàng ngày nó vẫn đi học.

Răng Chuột bật chống xe, bước vô. Thấy bạn và Kiếng Cận, nó toét miệng cười:

- Ðói bụng sớm quá ha?

Kiếng Cận hỏi:

- Bạn giao hàng ở đâu thế?

- Gần đây thôi.

- Nếu khách ở xa thì sao?

- Xa gần gì cũng thế thôi! – Răng Chuột lau mồ hôi trán - Hễ khách gọi thì mình phải đem tới.

Răng Chuột nói chắc như đinh đóng cột.

Khi nói như vậy, nó không ngờ có lúc nó một mực từ chối giao hàng cho khách, quyết liệt đến mức bà chủ quán chỉ biết lắc đầu chịu thua.

Lần đó, chính bạn và Kiếng Cận đã tận mắt chứng kiến.

Và lần đó, hai đứa đã không kềm được thắm mắc:

- Có chuyện gì thế hở Răng Chuột?

- Ðịa chỉ giao hàng ở kế nhà tôi! – Răng Chuột thì thầm.

Bạn vỡ lẽ:

- Vậy để mình và Kiếng Cận đi giao cho!

Bạn và Kiếng Cận xách gà-mên, đạp xe đi.

Ðứa ngồi trước chép miệng:

- Buồn cười ghê!

Ðứa ngồi sau lặp lại:

- Ừ, buồn cười ghê!

Buồn cười thật. Vì cho đến lúc này, Răng Chuột vẫn cứ sợ Cọng Rơm phát giác ra chuyện làm thêm của mình.

Nhưng bạn và Kiếng Cận chỉ buồn cười khi đi. Còn khi đạp xe chở nhau về, cả hai tự dưng không thấy buồn cười nữa.

Chỉ thấy buồn hiu hắt.

Chương 29

Buồn hiu hắt hẳn nhiên là rất buồn. Nhưng vẫn chưa phải là buồn nhất.
Buồn nhất là một hôm, thấy Răng Chuột lễ mễ xách ba, bốn cái gà-mên ra xe, xỏ dây hí hoáy cột vào yên sau, Kiếng Cận nhướn mắt:

- Khách mua mấy phần mà bạn đem nhiều thế?

- Tới tám phần lận. Chắc là ăn cả nhà.

Bạn nhíu mày:

- Bạn cột không khéo, đổ hết.

Răng Chuột cười:

- Không sao đâu! Ðây đâu phải là lần đầu.

Bụng thấy lo lo, bạn tặc lưỡi đề nghị:

- Hay là tôi đi cùng với bạn?

- Ði cùng?

- Ừ, bạn chở, tôi ngồi đằng sau xách gà-mên cho.

- Một ý kiến hay! - Kiếng Cận giơ tay lên – Răng Chuột chở Tóc Bím đi đi, mình ngồi đây đợi.

Răng Chuột chưa kịp nói gì, bạn đã lúi húi tháo dây cột và nhanh nhẹn cầm mấy cái gà-mên lên:

- Ði!

Thế là cả hai tuôn ra khỏi quán, Răng Chuột ngồi trước lái xe, bạn ngồi sau ôm khư khư mấy gà-mên bún.

- Khách ở đâu lận, Răng Chuột?

- Tuốt trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột vừa đáp vừa bặm môi đạp. Chân đạp nhưng mặt vẫn dáo dác trông ngang ngó ngửa.

- Bạn tìm gì thế? - Bạn ngạc nhiên – An Dương Vương còn xa mà!

Răng Chuột bối rối:

- Tôi sợ gặp người quen.

- Người quen bắt gặp thì đã sao! - Bạn phì cười – Có gặp bạn như thế này, cũng chẳng ai biết bạn đang đi giao hàng đâu!

- Ờ há! – Răng Chuột thở ra một hơi, ngẩn ngơ - Vậy mà trước giờ mỗi khi đem bún đi giao, tôi cứ thấp tha thấp thỏm, ngốc thật!

Nếu không đang lái xe, hẳn Răng Chuột đã đưa tay cốc đầu mình rồi.

Nó không cốc đầu được. Nhưng đã thôi láo liên. Và guồng chân trở nên nhanh hơn.

Lát sau, xe dừng trước một căn nhà có cửa lưới xanh trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột nói:

- Ðây rồi.

Bạn lật đật leo xuống xe:

- Ðể mình kêu cửa cho.

Răng Chuột đẩy tay lái về phía bạn:

- Tóc Bím coi xe đi. Ðể tôi!

Rồi đỡ mấy cái gà-mên trên tay bạn, Răng Chuột thò tay bấm chuông cửa.

Một người phụ nữ giúp việc từ trong nhà đi ra. Bà chùi hai bàn tay còn lấm tấm dầu ăn vào tạp đề, loay hoay mở cửa.

- Bún phải không cháu? – Bà thò đầu ra. Ðang nói, bà bỗng khựng lại, thảng thốt kêu lên - Ủa, sao lại là con hở Răng Chuột?

Bà nhìn mớ gà-mên Răng Chuột ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 15/16 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com