Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 21:53:23 / 2012-10-29 Thể Loại: Truyện Ngắn |
Tác giả: Đoàn Thị Hồng Thủy
Chuỗi âm thanh chói lói vang lên khắp căn phòng, hệt như một chiếc roi đầy gai quất thẳng vào thính giác. Tôi hốt hoảng bật dậy, những tưởng quanh đây đang xảy ra một tai họa khủng khiếp. Chiếc chăn màu xanh nước biển tuột xuống giường y như chủ nhân của nó đang lăn lông lốc trên sàn nhà. Cảm giác đau đớn và ê ẩm khiến tôi tỉnh ngủ ngay tức khắc. Cáu kỉnh, tôi ném mạnh chiếc gối vào cái đồng hồ báo thức mới mua. Chiếc đồng hồ bật khỏi mặt bàn, rơi thẳng xuống vỡ tan thành nhiều mảnh. Không còn gì tệ hơn để bắt đầu một ngày.
19 lần đi học muộn trong một tháng đủ để tôi biết rằng mình có vấn đề với việc thức giấc đúng giờ mỗi sáng. Giải pháp là tậu ngay một chiếc đồng hồ báo thức. Khi nghe tôi trình bày hoàn cảnh, người bán hàng đã lập tức chỉ cho tôi công cụ đánh thức hình quả quýt với lời cam đoan chắc nịch: “ ngay một con voi cũng phải thức dậy nếu em dùng chiếc đồng hồ này”. Vừa tròng áo vào mình tôi vừa lầm rầm nguyền rủa : “ Thật ngu xuẩn khi quyết định một việc gì dựa theo ý kiến của người khác”.
Ngay khi bước ra ngoài, tôi nhận ra mình đã dậy sớm quá mức cần thiết. Bầu trời còn vắt đầy những mảng mây màu xám và chân trời phía đông chỉ bắt đầu ửng hồng. Không khí thấm lạnh. Rùng mình, tôi co chân nhảy lò cò trên vỉa hè, mắt ngong ngóng chiếc xe bus sơn hai màu đỏ trắng.
Tôi không phải đợi lâu. Sau vài phút, chiếc xe khổng lồ xuất hiện, kéo theo tiếng ầm ì đầy vui tươi. Gật đầu chào người lái xe, tôi nhảy phốc vào không gian ấm áp ngai ngái mùi xăng dầu. Trên xe vắng hoe không một bóng người. Thích thú với ý nghĩ mình là hành khách đầu tiên trong ngày, tôi đưa mắt tìm một chỗ ngồi thật thoải mái.
Khi đã yên vị trên chiếc ghế cuối xe kế cửa sổ, tôi lôi ra chiếc ipod quen thuộc, nhét vào tai hai đầu dây nghe màu trắng. Bản nhạc không lời vang lên êm ru. Tôi nhắm mắt lại, để toàn bộ các giác quan chìm trong cảm giác êm ái, dịu dàng.
Một con sẻ nâu khổng lồ chấp chới cánh bay đuổi theo tôi. Đôi mắt nó sáng rực, lấp lánh, đẹp đến ma mị. Con sẻ dùng mỏ thúc mạnh vào vai tôi. Cơ thể tôi rung dữ dội. Tôi mở choàng mắt, kịp nhận ra mình đã ngủ gục, đầu ngoẹo vào ô cửa. Chiếc tai nghe bị giật khỏi tai một cách thô bạo. Tôi quay ngoắt lại. Một cô nhóc gầy gò tầm tuổi tôi đang quắc mắt giận dữ. Đôi mắt sáng khác thường, hoang dại và đầy mê hoặc. Mái tóc nâu xù khiến gương mặt hình ôvan thêm kỳ quái. Khi tôi chưa khỏi choáng váng, con sẻ nâu đã cầm lấy tay tôi kéo mạnh: “ Cuối cùng cậu cũng đã dậy. Tôi đã cố gắng đánh thức cậu suốt 10 phút rồi. Lần sau thì đừng vừa nghe nhạc vừa ngủ gục như thế. Nào, giờ thì trả lại chiếc ghế đó cho tôi”. Cáu tiết, tôi giật tay ra khỏi những ngón tay gầy gò, trắng xanh “Làm gì là quyền của tôi, và” tôi nhìn quanh, chiếc xe bus vẫn vắng hoe, nếu không kể có hai ‘hành khách’ đang tranh cãi cuối xe “ngoài chỗ ngồi của tôi thì hình như đâu có ai tranh giành một chiếc ghế với cậu”. “Phải” cô bạn hỉnh mũi, đáp lời “mặc xác ai đó có thể ngủ gục đến trạm cuối cùng, nếu như đó không phải là chiếc ghế của tôi suốt một năm trời”. “Đây không phải sở hữu cá nhân. Cậu lấy quyền gì đảm bảo tôi đang sử dụng thứ thuộc về cậu”. “Thứ nhất, nó không thuộc về cậu. Thứ hai, nó là của tôi. Thay vì tranh cãi vô ích, sao cậu không chứng minh mình là một người biết điều, chọn một chỗ ngồi khác trong vô số chỗ trống ở đây và cả hai chúng ta đều được yên thân làm việc của mình”.
Kinh ngạc, giận dữ với kẻ lạ mặt ương bướng và kỳ quái, tôi ngồi phịch xuống ghế, dằn giọng : “chúng ta hãy làm việc chúng ta thích. Cậu cứ việc nói và tôi cứ việc ngồi đây”. Đôi mắt nâu lóe sáng. Cô nhóc mím môi, mái tóc sẻ nâu như rung lên lách cách.. Rồi nhanh như chớp, cô bạn thò tay chộp lấy chiếc ipod, lao vút ra cửa xe. Đông cứng vì sửng sốt, tôi tròn mắt ngó tên trộm đang nhảy xuống vỉa hè, chiếc ipod màu trắng giơ cao trên đầu. Khi tôi tỉnh trí lại thì đã muộn. Sập cửa chắc chắn, chiếc xe bus lao vút đi. Tôi hé cửa sổ, gào lại một câu vô nghĩa.
Hy vọng mờ nhạt nhưng sáng hôm sau tôi vẫn dậy sớm để đón chuyến xe bus đầu tiên. Ngay ngày hôm ấy, tôi đã quay lại cửa hàng bán đồng hồ để mua một chiếc y hệt chiếc tôi làm hỏng. Buổi sáng thanh mảnh, trong suốt nhưng đầu óc tôi quay cuồng với hình ảnh mái tóc nâu xù biến mất sau cánh cửa xe bus cùng với chiếc ipod thân yêu. Co chặt tay lại thành nắm đấm, tôi tự thề với bản thân rằng sẽ không tha cho con sẻ lông xù đó, nếu tìm được.
Qua hai trạm không đón được khách, ở trạm thứ ba, một đám mây bông xù đột ngột hiện...
