Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
- Kêu gì đây mấy cậu?
Cả bọn lúng túng, không biết trả lời ra sao. Bà chủ vẫn đứng cạnh bàn chờ đợi với vẻ nhẫn nại và niềm nở, tuy nhiên trong đôi mắt ánh lên vẻ giễu cợt rõ rệt.
Thấy ngồi yên hoài thì kỳ cục quá, lại bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Long quắn, Hùng bụi lấy hết can đảm:
- Rượu.
- Mấy cậu uống rượu gì? - Bà chủ quán lại hỏi.
Hùng bụi tặc lưỡi:
- À, cho rượu gì... ngon ngon một chút!
- Vậy mấy cậu uống rượu cây lý nghen?
Hùng bụi gật đầu ra vẻ sành sỏi:
- Cây lý cũng được!
Đang quay lưng đi vô, bà chủ quán chợt dừng lại:
- Mấy cậu kêu bao nhiêu?
Sĩ vọt miệng, nó không muốn thua kém Hùng bụi:
- Tạm thời cho trước một lít đi! Thêm bốn cái hột vịt lộn nữa!
Sơn cao trợn mắt:
- Kêu gì tới một lít dữ vậy mày?
Sĩ nhún vai, vẻ khinh thường:
- Bốn đứa uống một lít mà dữ gì! Sợ thiếu nữa ấy chớ!
Bà chủ quán trở ra, đặt chai rượu và dĩa hột vịt lộn kèm theo rau răm, muối tiêu trước mặt mấy ông nhóc.
Tiếng đập hột vịt chan chát lập tức vang lên. Vung vẩy bốn cái muổng trên tay, bốn ông nhóc đớp hột vịt ngon lành. Không đứa nào nhớ - hoặc cố ý không nhớ - đến chai rượu đang nằm buồn hiu trên bàn. Trừ Long quắn. Nó thật thà nhắc:
- Thôi uống rượu đi chớ tụi mày!
- À, quên mất!
Sĩ làm bộ nhớ ra. Nó rót rượu ra ly và đẩy ly rượu đến trước mặt Hùng bụi:
- Mày uống trước đi!
Hùng bụi quắc mắt:
- Sao mày không uống trước?
Sĩ cười hề hề:
- Đứa nào uống trước chẳng được! Mày uống rồi tới tao!
Không thể thoái thác được, Hùng bụi đành đưa ly rượu lên miệng, ngửa cổ nín thở uống một hơi y như những lần bị bà ngoại bắt uống thuốc ký ninh. Trong khi đó, ba ông nhóc kia hồi hộp dồn mắt vô gương mặt của Hùng bụi, xem thử sau khi uống xong ly rượu, nó có bị ... tai họa gì không.
Hùng bụi nhăn mặt, hết khạc tới nhổ làm thằng Sĩ hoảng vía. Nó thăm dò:
- Khó uống lắm hả mày?
Hùng bụi đưa tay quẹt mép:
- Cũng không khó lắm! Tới phiên mày uống đi!
Cực chẳng đã, Sĩ phải đưa ly rượu lên miệng. Nó hớp một ngụm và thấy miệng cay xè. Nó muốn nhổ ra mà không dám, đành phải nhắm mắt nhắm mũi nuốt vô bụng rồi đưa ly rượu uống dở cho Sơn cao:
- Mày uống đi!
Hùng bụi phản đối:
- Phần đứa nào ra đứa đó! Mày uống hết đi, còn Sơn cao uống ly khác!
Sĩ thở dài và ấm ức đổ phần rượu còn lại vô họng, đau khổ như bị bắt uống thuốc độc. Rồi như để trả thù, mặc dù không rõ trả thù ai, nó khạc nhổ nhiều gấp mấy lần Hùng bụi, đến nỗi Long quắn phải kêu lên:
- Ê, văng nước miếng đầy giò tao rồi mày!
Tới phiên Sơn cao, cảnh tượng còn bi đát hơn. Không hiểu nó uống sao mà rượu theo hai lỗ mũi chảy ngược trở ra khiến nó cảm thấy như có ai đang chọc cây vô óc mình.
Chứng kiến những diễn biến đang xảy ra trước mắt, Long quắn thấy bụng mình thót lại và nghe tim đập thình thịch. Nó mơ hồ hiểu ra rượu không phải là thứ dễ uống như nó tưởng. Vì vậy khi Sơn cao giúi chiếc ly vô tay nó, Long quắn rụt rè từ chối:
- Tao sợ lắm! Tao không uống đâu!
Sĩ quắc mắt:
- Sao kỳ vậy? Mày kêu tụi tao dẫn mày đi sao bây giờ mày không uống?
Long quắn rụt cổ:
- Tao sợ lắm!
Sĩ lên giọng:
- Sợ gì mà sợ! Rượu này uống ngon thấy mồ!
- Ngon dở gì tao cũng không uống! Dòm bộ tịch tụi mày, tao ớn quá!
Nói xong, Long quắn kiên quyết đẩy ly rượu qua cho Hùng bụi:
- Giờ tới phiên mày!
Hùng bụi nhún vai:
- Mày uống tao mới uống!
- Thôi, tao chịu.
- Vậy thôi, tao cũng không uống.
Chộp được cơ hội ngàn vàng, Sĩ và Sơn cao liền nhanh nhẩu hùa theo:
- Nếu vậy, tụi tao cũng không thèm uống!
Trong thoáng mắt, ba tên bợm nhậu" bỗng cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng trên vai. Không đứa nào ngờ mình lại thoát ra khỏi tình cảnh hiểm nghèo với một lý do chính đáng và dễ dàng đến vậy.
Chỉ có Long quắn là bị dằn vặt. Nó nghĩ tại mình không chịu uống nên tụi kia không chịu uống theo và như vậy nó đã vô tình đánh mất "niềm vui nhậu nhẹt" của bạn bè. Do đó, nó ăn hột vịt lộn mà chẳng thấy ngon lành gì. Trong khi ba đứa kia vừa nhai nhồm nhoàm vừa cười đùa ầm ĩ, khác vẻ căng thẳng lo âu vừa rồi.
Thoáng chốc bốn cái hột vịt lộn chỉ còn bốn cái vỏ trống rỗng, chỉ có chai rượu là gần như còn nguyên vẹn. Hùng bụi kêu tính tiền.
- Ba mươi đồng! - Bà chủ quán bước ra - Ủa, sao lít rượu còn y vậy?
Hùng bụi than phiền:
- Tại rượu dở quá dì ơi!
- Đừng có nói bá láp! Rượu hạng nhất của người ta mà cậu la dở.
- Thiệt đó! Bữa trước ...
