Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
tụi tui uống đằng kia, rượu ngon hơn nhiều!
Bà chủ chìa tay ra:
- Vậy bữa sau mấy cậu lại đằng kia uống. Giờ trả tiền đây!
Bốn chú nhóc kéo nhau ra khỏi quán vội vàng như trốn nợ.
Những cặp mắt của đám khách ngó theo như những cái đinh nhọn chích vô mông khiến không đứa nào dám đi chậm lại.
Thiệt gặp bữa chẳng ra gì! - Sĩ lầm bầm nguyền rủa. Bỗng nó vấp phải một cục đá, loạng choạng suýt nữa chúi nhủi vô hàng rào bên đường.
- A, nó xỉn rồi tụi mày ơi! - Long quắn reo lên.
Sĩ làm giống hệt mấy người say. Thấy hay hay, Hùng bụi và Sơn cao lập tức bắt chước, đi đứng té tới té lui, miệng lải nhải:
- Ông mà bắt được nó ông đập cho nát xương!
Dĩ nhiên chữ "nó" ở đây không nhằm ám chỉ một nhân vật nào, các chú nhóc này chỉ giả bộ say và bắt chước người lớn, lặp lại những câu mà các tên bợm nhậu hay lè nhè lúc say khước mà thôi.
Nhưng khổ nỗi, ở trên đời thường xảy ra những chuyện trớ trêu. Đúng vào lúc các chú nhóc đang hứng chí diễn trò say rượu thì thằng Hoàng đi học về ngang. Số là thằng này ngoài các giờ học buổi sáng, còn đi học thêm mỗi tuần ba buổi chiều.
- Ông bắt nó ông "uýnh" cho bỏ mẹ!
Đang lảm nhảm, Sĩ chợt sáng mắt lên:
- A, nó tới kìa! Ông bắt nó lại mới được!
Sơn cao hăng tiết:
- Để đó tao cho nó biết tay!
Trong tích tắc, thằng Hoàng bị bao vây. Mặt nó lộ vẻ hoang mang:
- Tụi mày làm gì vậy?
- Tụi tao muốn vầy nè!
Vừa nói, Sĩ vừa co chân đá đít thằng Hoàng. Thằng này nắm chặt cặp, kêu lên:
- Mày làm gì kỳ vậy?
- Ừ đó!
Sĩ cười khẩy, đá thêm cái nữa, lần này đã cảnh giác trước, Hoàng né người qua một bên, tránh khỏi. Không dè Sơn cao đứng sau lưng xô tới một cái khiến nó lảo đảo. Hoàng vừa tức lại vừa sợ:
- Đồ hèn! Tụi mày ỷ đông hiếp yếu!
- Cần quái gì ỷ đông! Mình tao đủ ăn thua với mày!
Vừa nói Sĩ vừa nhanh nhẹn nhảy tới tát thằng Hoàng một cái bốp. Vì bất ngờ, Hoàng không kịp tránh đỡ, bị tát một cái muốn nảy đom đóm mắt. Nó lùi lại, vung tay lên tính nhảy xổ vô thằng Sĩ nhưng rồi thấy địch thủ tới bốn đứa mà mình chỉ có một, biết có đánh nhau cũng lỗ, nó ngần ngừ một thoáng rồi xốc cặp, vọt qua vòng vây chạy thẳng về nhà. Nó nghe đằng sau tụi kia cười hô hố và có đứa nào đó nói "Cho đáng đời cái thằng xé lẻ!". Hoàng biết là tụi "Sư tử" nhắc đến chuyện nó bắt gôn cho đội "Mũi tên vàng". "Đồ mất dạy!" - Hoàng nghiến răng chửi thầm, nó vừa chạy vừa khóc.
Sáng hôm sau, tin thằng Hoàng bị tụi "Sư Tử" vây đánh lan ra trong đội "Mũi tên vàng" thành một làn sóng phẫn nộ ghê gớm. Suốt buổi học, không đứa nào tập trung được đầu óc vô bài giảng của cô giáo. Đứa nào cũng cảm thấy đây là một hành động xúc phạm nặng nề đến danh dự của đội bóng, một món nợ không thể nào bỏ qua.
Tới giờ ra chơi, tụi nó không ùa ra sân như thường lệ mà ngồi tập trung một chỗ trong lớp, thi nhau lên án tụi du côn "Sư Tử".
- Đúng là một lũ hèn! Đá không lại người ta bèn giở trò mất dạy! - Dương tức tối.
Thằng Tân mặt đỏ nhừ:
- Bốn đứa đánh một, đúng là bọn tồi!
Cả thằng Quân là đứa yếu nhất trong đám cũng thu nắm đấm, tuyên bố:
- Phải cho tụi nó biết thế nào là mũi tên vàng!
Tân gật đầu:
- Phải chơi cho tới cùng! Phải cho tụi nó biết bọn mình không phải chỉ biết có đá bóng!
- Đúng! - Tình kêu lên - Nếu mình im vụ này, tụi nó sẽ được thể coi thường mình cho coi!
Không khí đầy vẻ sôi nổi, khích động như một đoàn quân sắp lên đường dẹp giặc. Thằng Hoàng, tức nạn nhân, là đứa duy nhất không có ý kiến gì nhưng khi tụi bạn hỏi "Mày dám chơi không?", nó đồng ý liền.
Tới trưa, lúc ra về, Thịnh cảm thấy bầu máu nóng của mình có nguội đi đôi chút, nó đi sát thằng Quân, nói khẽ:
- Tao thấy tụi nó bự con quá mày ơi!
Quân thật thà xác nhận:
- Chớ sao! Tụi nó bự gấp đôi tụi mình lận.
Thịnh lo âu hỏi:
- Vậy mình đánh làm sao lại?
Quân hoa tay:
- Không lại cũng đánh! Không lẽ để tụi nó cỡi lên cổ mình!
Thấy thằng Quân hăng quá, Thịnh đằng hắng một tiếng, nói bâng quơ:
- Thằng Hùng bụi đánh lộn "chiến" lắm nha mày!
Quân như sực hiểu ra, nó nhìn trân trân thằng Thịnh:
- Bộ mày sợ không dám đánh hả?
Thịnh ấp úng:
- Đánh thì dánh, sức mấy mà sợ! Tao chỉ nói vậy để tụi mình cảnh giác thôi. Chớ tao thì ngán gì tụi nó!
Bốn giờ rưỡi chiều, khi cửa hàng bách hóa vừa đóng cửa, đội bóng "Mũi tên vàng" lục tục kéo ra. Tụi nó xuất hiện sớm hơn thường lệ nửa tiếng đồng ...
Bà chủ chìa tay ra:
- Vậy bữa sau mấy cậu lại đằng kia uống. Giờ trả tiền đây!
Bốn chú nhóc kéo nhau ra khỏi quán vội vàng như trốn nợ.
Những cặp mắt của đám khách ngó theo như những cái đinh nhọn chích vô mông khiến không đứa nào dám đi chậm lại.
Thiệt gặp bữa chẳng ra gì! - Sĩ lầm bầm nguyền rủa. Bỗng nó vấp phải một cục đá, loạng choạng suýt nữa chúi nhủi vô hàng rào bên đường.
- A, nó xỉn rồi tụi mày ơi! - Long quắn reo lên.
Sĩ làm giống hệt mấy người say. Thấy hay hay, Hùng bụi và Sơn cao lập tức bắt chước, đi đứng té tới té lui, miệng lải nhải:
- Ông mà bắt được nó ông đập cho nát xương!
Dĩ nhiên chữ "nó" ở đây không nhằm ám chỉ một nhân vật nào, các chú nhóc này chỉ giả bộ say và bắt chước người lớn, lặp lại những câu mà các tên bợm nhậu hay lè nhè lúc say khước mà thôi.
Nhưng khổ nỗi, ở trên đời thường xảy ra những chuyện trớ trêu. Đúng vào lúc các chú nhóc đang hứng chí diễn trò say rượu thì thằng Hoàng đi học về ngang. Số là thằng này ngoài các giờ học buổi sáng, còn đi học thêm mỗi tuần ba buổi chiều.
- Ông bắt nó ông "uýnh" cho bỏ mẹ!
Đang lảm nhảm, Sĩ chợt sáng mắt lên:
- A, nó tới kìa! Ông bắt nó lại mới được!
Sơn cao hăng tiết:
- Để đó tao cho nó biết tay!
Trong tích tắc, thằng Hoàng bị bao vây. Mặt nó lộ vẻ hoang mang:
- Tụi mày làm gì vậy?
- Tụi tao muốn vầy nè!
Vừa nói, Sĩ vừa co chân đá đít thằng Hoàng. Thằng này nắm chặt cặp, kêu lên:
- Mày làm gì kỳ vậy?
- Ừ đó!
Sĩ cười khẩy, đá thêm cái nữa, lần này đã cảnh giác trước, Hoàng né người qua một bên, tránh khỏi. Không dè Sơn cao đứng sau lưng xô tới một cái khiến nó lảo đảo. Hoàng vừa tức lại vừa sợ:
- Đồ hèn! Tụi mày ỷ đông hiếp yếu!
- Cần quái gì ỷ đông! Mình tao đủ ăn thua với mày!
Vừa nói Sĩ vừa nhanh nhẹn nhảy tới tát thằng Hoàng một cái bốp. Vì bất ngờ, Hoàng không kịp tránh đỡ, bị tát một cái muốn nảy đom đóm mắt. Nó lùi lại, vung tay lên tính nhảy xổ vô thằng Sĩ nhưng rồi thấy địch thủ tới bốn đứa mà mình chỉ có một, biết có đánh nhau cũng lỗ, nó ngần ngừ một thoáng rồi xốc cặp, vọt qua vòng vây chạy thẳng về nhà. Nó nghe đằng sau tụi kia cười hô hố và có đứa nào đó nói "Cho đáng đời cái thằng xé lẻ!". Hoàng biết là tụi "Sư tử" nhắc đến chuyện nó bắt gôn cho đội "Mũi tên vàng". "Đồ mất dạy!" - Hoàng nghiến răng chửi thầm, nó vừa chạy vừa khóc.
Sáng hôm sau, tin thằng Hoàng bị tụi "Sư Tử" vây đánh lan ra trong đội "Mũi tên vàng" thành một làn sóng phẫn nộ ghê gớm. Suốt buổi học, không đứa nào tập trung được đầu óc vô bài giảng của cô giáo. Đứa nào cũng cảm thấy đây là một hành động xúc phạm nặng nề đến danh dự của đội bóng, một món nợ không thể nào bỏ qua.
Tới giờ ra chơi, tụi nó không ùa ra sân như thường lệ mà ngồi tập trung một chỗ trong lớp, thi nhau lên án tụi du côn "Sư Tử".
- Đúng là một lũ hèn! Đá không lại người ta bèn giở trò mất dạy! - Dương tức tối.
Thằng Tân mặt đỏ nhừ:
- Bốn đứa đánh một, đúng là bọn tồi!
Cả thằng Quân là đứa yếu nhất trong đám cũng thu nắm đấm, tuyên bố:
- Phải cho tụi nó biết thế nào là mũi tên vàng!
Tân gật đầu:
- Phải chơi cho tới cùng! Phải cho tụi nó biết bọn mình không phải chỉ biết có đá bóng!
- Đúng! - Tình kêu lên - Nếu mình im vụ này, tụi nó sẽ được thể coi thường mình cho coi!
Không khí đầy vẻ sôi nổi, khích động như một đoàn quân sắp lên đường dẹp giặc. Thằng Hoàng, tức nạn nhân, là đứa duy nhất không có ý kiến gì nhưng khi tụi bạn hỏi "Mày dám chơi không?", nó đồng ý liền.
Tới trưa, lúc ra về, Thịnh cảm thấy bầu máu nóng của mình có nguội đi đôi chút, nó đi sát thằng Quân, nói khẽ:
- Tao thấy tụi nó bự con quá mày ơi!
Quân thật thà xác nhận:
- Chớ sao! Tụi nó bự gấp đôi tụi mình lận.
Thịnh lo âu hỏi:
- Vậy mình đánh làm sao lại?
Quân hoa tay:
- Không lại cũng đánh! Không lẽ để tụi nó cỡi lên cổ mình!
Thấy thằng Quân hăng quá, Thịnh đằng hắng một tiếng, nói bâng quơ:
- Thằng Hùng bụi đánh lộn "chiến" lắm nha mày!
Quân như sực hiểu ra, nó nhìn trân trân thằng Thịnh:
- Bộ mày sợ không dám đánh hả?
Thịnh ấp úng:
- Đánh thì dánh, sức mấy mà sợ! Tao chỉ nói vậy để tụi mình cảnh giác thôi. Chớ tao thì ngán gì tụi nó!
Bốn giờ rưỡi chiều, khi cửa hàng bách hóa vừa đóng cửa, đội bóng "Mũi tên vàng" lục tục kéo ra. Tụi nó xuất hiện sớm hơn thường lệ nửa tiếng đồng ...

