Duck hunt
Em đã là thiên thần
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Truyện Ngắn > Em đã là thiên thần

Cảm nhận của bạn về truyện: Em đã là thiên thần ?

Bottom  Truyện : Em đã là thiên thần
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 20:57:24 / 2012-10-29
Thể Loại: Truyện Ngắn
thích biển, có những hôm nó ra ngồi bờ biển T20 mà không biết chán. Nó cũng chỉ ngồi nhìn ra biển thôi, thỉnh thoảng có tiếng còi tàu, trên bãi cát là những đôi lứa yêu nhau. “Biển vỗ bờ, biển xô bờ cát trắng”


Xe đến gần hết quảng trị thì dừng ăn cơm. Cũng may nó dừng, chứ sáng chưa ăn, đói bụng cồn cào. Th đến lúc này thì nhìn xơ xác, haizzz, con gái đi xe rõ khổ. Bước xuống xe mà nhìn Th thất thểu tội nghiệp.
Hai đứa ra rửa mặt mũi, vệ sinh xong vô tính ăn chút gì cho đỡ đói.
“Ăn gì để T gọi”
“T ăn đi, Th không ăn đâu. Mệt lắm”
“Bậy, ăn đi, mệt thì mới phải ăn” rồi Th cũng nghe lời nó, gọi 2 đứa 2 suất cơm, mà cơm bắc nam này đúng là tệ, cơm thì nhão, thức ăn thì có vẻ hâm đi hâm lại mấy lần, mặn, mà cũng chả ngon, nhưng đói quá nên cũng cố mà nuốt. Lúc nãy Th bảo không ăn nhưng nó cứ ép Th ăn, có lẽ đó là một sai lầm.
Ăn xong nó mua thêm chai nước + ít xoài xanh bước lên xe tiếp tục hành trình. Xay chạy thêm được khoảng 100km, lúc này đang ở địa phận quảng bình thì Th buồn nôn, chưa kịp xin bác tài túi bóng thì ôi thôi. Th xả tất cả những gì tuồn vào lúc ăn cơm ra người nó. Một mùi hôi, chua nồng nặc xộc lên mũi, Sững sơ 1 lúc nó cũng đưa cái tay áo lên để khỏi lan sang quần. Sauk hi Th nôn xong thì nó cũng cố gắng cởi cái áo này ra rồi đành vĩnh biệt nó. 2 con bạn làm nó mất 2 cái áo rồi. Kinh nghiệm xoài nó ăn 1 mình thôi, không cho Th ăn nữa, hết áo mặc mất. Mọi việc từ đây có vẻ ổn hơn. Th lại ngủ, chắc mệt quá. Nó lại đưa mắt ra cửa nhìn trời nhìn đất. Kể ra vẫn còn nhiều người khổ hơn gia đình nó. Nhất là vùng quảng trị, đất cát trắng, lác đác rừng phi lao cũng chả tươi tốt gì. Những con người sống ở mảnh đất này chắc cũng có sức chịu đựng phi thường.
Hà tĩnh mình thương kính chào quý khách. Lúc này là hơn 2h chiều. Nó nghĩ về đến Hà tĩnh là sắp về đến nhà rồi cơ đấy.
“Th ơi, xe đến Hà tĩnh rồi. Sắp về nhà rồi, dậy dậy” Con gái đi xe ngủ dữ luôn.
Xe tới Kỳ Anh nó cứ tưởng mấy chục phút nữa đến nghệ an ai ngờ ngồi ngóng dài cổ đến tận 5 giờ mới về đến bến xe vinh, kể ra cái xe này chạy chậm thật. Về đến nơi nó lần đầu chứng kiến cảnh các bác xe ôm phân chia hành khách.
Xe đang chạy từ từ vào bến thì các chú các bác xe ôm chạy theo.
Áo đỏ, áo trắng, ….. kể ra làm nghề chạy xe ôm cũng vất vả, dãi nắng dầm mưa kiếm khách, kỳ kèo giá cả với khách hàng nữa.
Nó với Th cũng là đối tượng đã được phân từ khi chưa xuống xe. 2 chú (gọi là thế vì cũng chưa lớn tuổi hơn bố nó) lại hỏi han xem 2 đứa về đâu để chở về. Hic, cháu còn tiền đâu mà về.
“Dạ cháu có người nhà đón rồi ạ” Nó nói khéo với cả 2 chú để nó với Th tạm thời thoát khỏi 2 chú.
2 đứa xách đồ đi ra ngoài bến, ở đây đang có bố Th đứng đón Th. Gặp bố, chào hỏi nói chuyện 1 tí rồi Th cùng bố về, còn lại mình nó. Bố Th cũng bảo lên chở về luôn, nhưng nó ngại, lại xe chở 3 không an toàn.
Cùng xuống xe với nó là bao nhiêu sinh viên đi học xa về, người đưa đón tấp nập, không bố thì mẹ, không thì anh, chị đầy đủ thành phần, còn nó đang lầm lũi một mình, đâu đó cũng có người giống nó. Cũng dễ dang chấp nhận thôi, bố nó đâu có xe máy đưa đón chứ, xe đạp thì ôi thôi, 15km, có đứa con nào nhẫn tâm bắt bố nó đạp xe như thế không.
Ngó nghiêng thành phố tí, lần đầu nó xuống đây là lần nó đi học. Vinh không như những Tp mà nó đặt chân đến, có vẻ yên bình hơn (theo những gì mắt nó thấy). Những tòa nhà không cao, xe cộ thưa hơn. Nó nghĩ, sau này ra trường sẽ về đây, không ồn ào, không tất bật.
ĐI một lúc thì nó bắt xe về, kỳ kèo mãi cũng đc bác ưu đãi cho 15k. Về nó muốn khoe cái mặt cho thiên hạ, giống như muốn nói “T, con nhà ông Đ đây, nó đi học về” giờ nghĩ lại thấy trẻ trâu vô cùng.
Về đến ngõ, nó đang định hét lên như nó dự định thì 2 con chó lao ra. Oái… 1 con lè lưỡi, 1 con nhe hàm rang, 2 chân dơ lên cao, nó lao thẳng vào mình. Chết chắc rồi…
“Trời ơi, nhớ 2 chú mày quá đi” 2 con cứ bám lấy chân nó, không cho nó đi. Thả túi đồ, lấy tay vuốt vuốt lên đầu chúng, chó cũng tình nghĩa quá. Nó thầm nghĩ.
Nghe tiếng mình mẹ chạy ra sân.
“Mẹ, con về rồi này”
Mẹ giằng lấy túi đồ của mình xách vào, xoa xoa cái đầu giống như xoa trẻ con.
“Bố đâu mẹ?”
“Bố vừa đi mua thịt, xay làm dò” quê mình có mòn dò bột mình rất thích, nó không chỉ toàn thịt như dò lụa đâu nhé. Đến bao người lắm tiền cũng thích đó.
“Dạ, nhà ta sắm chi chưa”
“Cũng gần xong rồi con ạ. Về mà dọn dẹp”
“Dạ. Có chi ăn không mẹ, con đói. À,mà mẹ cho con 15k gửi bác xe ôm.Hì….”
Trong mắt bố mẹ nó, nó vẫn còn trẻ con lắm. Tết ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 13/28 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com