XtGem Forum catalog
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)

Cảm nhận của bạn về truyện: Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10) ?

Bottom  Truyện : Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 01:30:36 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
là mơ, nhưng tôi lại thấy những cảm xúc này rất thật, và thật đến nỗi…bây giờ tôi lại mừng vì đó chỉ là mơ, mừng vì tôi không có bị Tiểu Mai đuổi, và mừng vì…những cảm xúc này chỉ tồn tại khi tôi mơ, chứ nếu là ở ngoài đời thật thì lấy mặt mũi nào mà đối diện với Vy nữa đây ? Tư cách gì mà nhìn thẳng vào Vy nữa, khi mới vừa rồi trong cơn mộng mị, tôi đã thủ vai là một thằng bị con gái từ chối tình yêu chứ !

Tôi nhớ đã từng đọc ở trong sách, giấc mơ là sự phản ánh lại kết quả của những gì bạn đã suy nghĩ quá nhiều lúc ban ngày, để rồi ban đêm não bộ khi làm việc, sẽ gói ghém những điều cần thiết vào trong những hộc tủ, tua lại cả quá trình ban ngày của những gì ta đã nhìn và nghĩ. Vậy thì không lẽ, lúc ban ngày, tôi đã nghĩ quá nhiều về Tiểu Mai hay sao ? Không, không phải, lúc tỉnh táo tôi toàn học với tập guitar, rồi nghĩ đến Vy lúc này đang làm gì, rủ Vy đi chơi ở đâu, chứ tôi nào có nghĩ đến Tiểu Mai nhiều đến nỗi phải gặp cả nàng trong giấc mơ chứ !

Nhưng liệu có phải là lúc thần trí tỉnh táo, để ngăn bản thân thôi không nghĩ về Tiểu Mai nữa, tôi đã cố hướng đầu óc về phía Vy, chối bỏ mọi điều suy nghĩ về Tiểu Mai như hồi đầu năm học ? Rồi lâu dần đó đã thành một phản xạ được rèn luyện có điều kiện, cứ thấy Tiểu Mai là tôi lại phải nhìn sang Vy, như để tự trấn áp bản thân mình.

Phải chăng điều gì mà ta càng trốn tránh, thì trong giấc mơ ta lại càng gặp phải ? Khi cái mà ta nghĩ là thật dùng để chèn ép chôn chặt cái mà ta gọi là ảo ? Đến khi trong khi ngủ, cái gọi là ảo lại chính là cái tôi thật sự, không còn bị kìm nén đã trở mình phản biện lại cái mà ta cho là thật nay đã không còn đủ tỉnh táo và can đảm để khẳng định nó là sự thật hiển nhiên nữa ?

Cứ xoay vòng quanh mớ thật thật ảo ảo này, tôi đã dần thấy đầu óc quay cuồng, hớp nước liên tục, nhìn đồng hồ thì đã hơn 10 giờ. Tôi thở dài đứng dậy bước lại lên trên phòng học

- Em làm xong bài hết chưa ? – Tôi ngồi xuống hỏi.
- Xong lâu rồi thầy, mà nãy té có đau không ? – Trân nhìn tôi.
- Ờ…cũng không, hơi hơi đau thôi ! – Tôi với tay lấy cuốn tập toán.
- Anh buồn ngủ thì cứ ra bài cho em thật nhiều rồi lên giường nằm cho thoải mái, ai đời lại đi ngủ trên ghế ! – Cô bé nói.
- Ừ, tự dưng lại ngủ gật ! – Tôi nhún vai đáp.

Chấm bài xong xuôi, tôi giao thêm vài bài lí thuyết cho Trân học rồi ra về, vừa bước vô nhà đã lao ngay vô phòng tắm xối vài gáo nước mát lạnh cho thư thả đầu óc vốn đã khét lẹt về mớ triết lí tự tạo khi nãy.

Đến chiều, lúc chở Vy học về, tôi hỏi bâng quơ :

- Vy nè, có bao giờ mọi thứ trong giấc mơ đều là sự thật không ?
- Còn tuỳ N mơ về điều gì nữa chứ ! – Vy ngạc nhiên đáp.
- Ừm, đại loại như một chuyện mà ta nghĩ là chẳng bao giờ tồn tại ngoài đời được ! – Tôi cố miêu tả thật hình tượng.
- Vậy thì dĩ nhiên rồi, điều mà không tồn tại thực sự thì nó sẽ chỉ có trong giấc mơ mà thôi ! – Vy trả lời.
- Ừ nhỉ ! – Tôi đần mặt ra vì mình vừa hỏi một câu mà tự nó đã có đáp án.
- Chứ N vừa mơ thấy gì à ? – Vy nhìn nghiêng thắc mắc.
- Không….hỏi cho biết vậy thôi ! – Tôi lúng búng đáp.
- Vậy hở ? Vy cũng vừa mơ xong tối hôm qua nè ! – Em ấy nói.
- Mơ thấy gì ? – Tôi hỏi.
- Mơ thấy chút nữa N bỏ Vy ở nhà, chứ không đi chơi chung nữa, mà nghe đâu giấc mơ thì hay ngược lại với sự thật lắm ! – Vy nháy mắt cười cười.

Tôi phì cười trước sự lém lỉnh muôn thuở của cô nàng, gật đầu cái rụp giao kèo hôm nay dạo chơi thả giàn đến chán mới về, phía sau lưng Vy vỗ tay đồng ý ngay tắp lự.

Buổi học guitar sau ở nhà Tiểu Mai, tôi ra chiều uý kị vì vẫn còn bị giấc mơ hôm trước át vía, đến nỗi nàng nói gì thì tôi gật đầu nghe đó và làm theo ngay không dám hó hé trêu đùa, vì chỉ sợ bất cẩn chút gì là bị đuổi thật như chơi. Chốc chốc, tôi lại…không ngăn được bản thân mình cứ nhìn Tiểu Mai rồi lại phải vội vàng cắm mặt vào cây đàn như sợ bị bắt gặp :

- Gì vậy N ? – Nàng cười nhẹ, nhìn tôi hỏi.
- À…không… ! – Tôi bối rối đáp.

Tiểu Mai tủm tỉm cười, khẽ khàng nâng tay rót trà vào tách, rồi nhẹ vuốt tóc, đưa ngón tay thon dài lật từng trang sách hợp âm.

Tôi đã bắt đầu đàn loạn nhịp, điệu nọ xọ qua điệu kia, từ Slow surf vọt sang điệu Rock Ballad.

Và nghe tim đập từng hồi……

Chap 142 :

Tôi ngồi trong phòng tự sám hối vì cái mớ ngoại tình tư tưởng ngày hôm qua của mình, miệng lầm rầm thề thốt linh tinh :

- Đừng có mà tơ tưởng gì Tiểu Mai nữa, người ta có bạn trai rồi, mày cũng có bạn ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 2/22 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com