Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)

Cảm nhận của bạn về truyện: Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10) ?

Bottom  Truyện : Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 10)
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 01:30:36 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
đứng mãi ở đây thì đến tối tôi cũng không thể là ông Bụt quơ đũa phép biến cu Bột hiện ra, chốc sau Bồ Câu chạy loạch xoạch xuống bếp chơi với mẹ, không quên hốt thêm mớ kẹo trên bàn cho vào túi áo váy.

- Ngồi không làm gì ? Chú biết đánh cờ không ? – Anh Triết thấy phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người, anh Minh thì đã lên trên lầu.
- À, cờ gì anh ? – Tôi thắc mắc.
- Cờ vua, cờ tướng chẳng hạn ! – Anh này nói.
- Dạ biết ! – Tôi gật đầu, rồi anh Triết đi lên lầu nói là lấy bộ cờ xuống.

Bỏ xừ rồi, cờ tướng thì tôi còn tự tin chứ cờ vua thì cũng hơi hãi, vì nhìn phong thái anh Triết với cả sân nhà to đùng sang trọng này thì tôi đâm ra mất tự tin, con nhà giàu mà học đến trường chuyên thì thể nào cũng thông minh và sẵn có điều kiện, đánh cờ chắc ác chiến lắm đây.

Hên làm sao, lúc anh Triết từ trên cầu thang xuống thì tôi chỉ thấy anh này cầm mỗi bộ cờ tướng với bàn cờ bằng gỗ thông bóng loáng.

- Cờ vua anh tìm không ra , thôi chú chơi với anh vài ván đợi giờ cơm đi ! – Triết nói.
- Dạ ! – Tôi gật đầu, bắt tay vào bày cờ ra.

Anh Triết nhường tôi đi trước vì tôi cầm quân đỏ, nhưng nói thật là tôi thích khiển quân xanh hơn, đó là màu ưa thích của tôi. Nhưng cũng được, đi trước có lợi, tôi sử ra chiêu “ Tiến chốt tòng quân “ , sau đó đẩy mã bắt đầu bày trận. Những nước cờ đầu tiên, tôi chủ trương thăm dò quân địch, xem thử trình độ cờ của đối phương đến mức nào để còn biết đường mà tiếp. Vì bữa nay là tôi đang đắc tội lớn với anh Triết, may phước là được bỏ qua và lại còn mời về nhà ăn cơm, thế nên nếu trình độ tôi cao hơn thì tôi sẽ đánh nhường, có thể để anh này thắng vài ván gọi là hoà hoãn tình hình, còn nếu Triết giỏi thật thì tôi yên tâm đánh thẳng tay.

Thế nhưng anh Triết này trình cờ cũng gọi là khá, tôi có vài phen gặp kịch biến phải ứng phó điều quân liên tục, nhưng tóm lại là mọi nước cờ đều trong tầm dự liệu. Ván đầu tiên, tôi để anh Triết thắng sát nút khi tôi bị chiếu tướng bắt xe, dẫn đến chiếu bí bởi quân mã. Thế là anh Triết hăm hở bày cờ rủ làm thêm ván nữa, tôi vẫn y như chiến thuật cũ, cứ tỏ ra đánh thật nhưng lại là nhượng cờ, hễ tôi ăn một quân thì để anh này ăn hai quân.

Nói thì là như vậy nhưng thật ra cũng rất khó làm, vì đánh cờ thắng người ta thì dễ, thua cũng không khó, nhưng làm cho người yếu hơn thắng mình mà không để họ biết là mình nhường thì khó gấp bội. Tôi ngoài mặt vừa ra vẻ đăm chiêu suy tư, gãi đầu suy nghĩ liên tục, vừa trong bụng phải tính đến hai nước tiếp theo của anh Triết để còn biết đường mà…nhường cờ.

Hai ông mãnh ngồi nhìn chăm chăm vào bàn cờ gỗ trước mặt, tập trung cao độ chẳng để ý gì xung quanh. Đến khi tôi chuẩn bị hạ pháo của anh Triết, làm mồi câu cho anh này thúc xe chiếu tướng thì sát bên có giọng nói trầm ấm cất lên :

- Thằng bé nó nhường cờ con đấy, đừng chiếu tướng !

Tôi hoảng hồn vì bị phát giác, ngẩng mặt lên đã thấy chú của Tiểu Mai, ba của Triết đang đứng chắp tay sau lưng nhìn vào thế trận cờ lúc này.

- Vậy hả ba ? Hèn gì con cứ cảm giác mấy nước này sao N nó đánh dễ tay quá ! – Triết nheo mắt nhìn tôi.
- Tại…à không…em… ! – Tôi nửa muốn chối là mình không nhường cờ nhưng chả dám hó hé vì như thế thì khác nào cãi lại ba anh Triết, mà thừa nhận thì cũng chết với ông anh nầy, đánh cờ mà âm thầm nhường thì y là khinh thường địch thủ rồi. Thế là cùng trong 1 ngày mà tôi đâm ra chết trân, ngồi bất động đến hai lần.
- Chà, nhường cờ nữa, chú em ghê thật. Đánh thẳng tay anh xem nào, coi có thắng nổi không ? – Anh Triết cười nửa miệng.
- Được rồi, con nghỉ đi, để ba đánh với N một ván ! – Ba anh Triết ngồi xuống làm anh này tức thì ngồi dịch ra.
- Dạ…chú… ! – Tôi nghe gọi đến tên mình thì giật thót cả người.
- Gọi là chú Ba luôn được rồi, con xếp cờ lại đi ! – Chú Ba khoát tay.

Tôi gật đầu ngoan ngoãn xếp cờ lại, thầm rùng mình vì vừa rồi mình đắc tội với con của ông chú này, thể nào bây giờ cũng bị sạc một trận nhớ đời cho xem.

- Rồi, đánh đồng nhé, con mà chấp là chú biết ngay đấy ! – Chú Ba nhìn tôi.
- Dạ, con nhớ rồi ! – Tôi nghe theo thập phần uý kị.

Năm phút đầu tiên, tôi còn e dè đánh thăm dò lực lượng đối phương.

Tầm mười phút sau, tôi đánh thẳng tay, đưa bộ ba xe pháo mã vượt Sở hà Hán giới, thâm nhập sâu vào trận địa quân địch. Chú Ba vẫn bình tĩnh ứng biến, sử ra bộ đôi pháo nguy hiểm liên tục bắn tỉa tướng bên tôi.

Chốc lát nữa, tôi cảm thấy đánh cờ cực kì thoáng tay, cứ như đã gặp được địch thủ ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 13/22 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com

Teya Salat