Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 01:23:06 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
đạp theo hướng ngược lại, biết chắc là Vy đang tủm tỉm ở phía sau, hẳn là cô nàng đang ra chiều thích thú lắm.
Đến tận hơn 6h thì tôi mới chịu vòng lại về nhà của Vy, sau khi em ấy giật thót người nhớ ra là 7h tối phải học thêm Lí ở nhà thầy.
- Thế mai gặp nhé ! – Tôi cười cười
- Ừ….mà này ? – Vy gọi tôi lại.
- Gì nữa ? – Tôi ngạc nhiên.
- Hôm giờ…cảm giác N đang làm gì bí mật lắm ! – Em ấy nhìn tôi.
- Đâu có, sao lại nghĩ vậy ? – Tôi chột dạ.
- Thì…đoán vậy thôi, hay là…lại có quà nữa đó ? – Vy cười tươi nói.
- Ớ…dịp gì mà quà ? – Tôi ngớ người.
- Ai biết, mà tặng quà thì cần gì phải đợi đúng dịp chứ ! – Em ấy bĩu môi.
- À…ờ, sẽ tiếp thu ! – Tôi lúng búng đáp.
- Vậy N về i, vào nhà đây ! – Vy mỉm cười.
- Ừm, mai gặp ! – Tôi gật đầu.
Rồi tôi đạp xe về, trong lòng thầm nghĩ vừa rồi Vy đoán cũng có phần đúng, vì cô em mà bản vương đây đang bí mật tập Guitar đấy nhé, hãy kiên nhẫn đợi mà xem ngày trẫm đại công cáo thành, tề danh thiên hạ nè, hề hề !
Chap 136 :
Về đến nhà, tôi nhảy ngay vào bàn học tranh thủ luyện hết bài vở của ngày mai, để xong bữa cơm tối là tôi sẽ yên tâm tập guitar đến trưa mai mới thôi. Chốc sau, ăn no căng bụng rồi, tôi ôm đàn guitar xuống phòng khách ngồi, hơi hoảng vì tự dưng ông anh tôi đang ngồi xỉa răng kế bên và dòm lom lom. Thế là tôi đâm chột dạ, chuyển sang ngồi mò mẫm…cấu tạo đàn, nhìn quanh quất cả buổi chỉ mong ổng đi đâu chỗ khác để tôi chuyên tâm tập luyện, nhưng ngồi hoài vẫn thấy lão anh cứ yên vị một chỗ, vừa nhấn nhá cây tăm vừa nhìn tôi bằng ánh mắt như ý bảo “ Tập đi chứ mậy “ , làm tôi thấy nhột hết chịu nổi.
- E hèm ! – Tôi tằng hắng rõ to, rồi bẻ tay răng rắc, ra vẻ khởi động thật kỹ.
- Quá dữ luôn ! – Ông anh tôi gật gù.
Khởi động xong xuôi đâu đó, tôi ôm đàn đúng thế chuẩn, đặt tay phải lên thùng đàn, tay trái để hờ lên cần đàn.
- Quá nghệ sĩ luôn ! – Ông anh tôi tặc lưỡi.
Tôi khoái quá, lướt nhẹ tay phải rải một lượt 6 dây đàn từ trên xuống, và thế là thanh âm thánh thót từ cây Guitar hiệu Lakewood màu vàng nhạt của Tiểu Mai vang lên, nghe mê ly con chi chi.
- Quá đỉnh luôn ! – Lão anh tôi vỗ đùi đánh đét một cái, tấm tắc khen.
Tôi búng tay cái chóc cười tươi rói, ngầm bảo “ Chưa đâu đại huynh, bắt đầu vào phần gay cấn nè “, thế là tôi bắt tay vào chạy ngón, hết một lượt các ngăn từ 1 đến 15 rồi lại từ 15 đến 1.
Lúc đầu thì ông anh tôi còn ngồi yên nhìn tôi chạy ngón lượt đầu tiên, chốc sau đã nhấp nha nhấp nhổm như sốt ruột đợi tôi chuyển sang chơi một bản nhạc nào đó, một hồi lại tặc lưỡi lắc đầu bước lên bàn học lục tục giở sách ra, nhưng hãy còn nghe tôi tập. Tôi bắt đầu lúng búng, nhưng biết làm thế quái gì nữa bây giờ, vì Tiểu Mai chỉ dạy tôi mới có một bữa về chạy ngón, ngoài việc chạy từ dây 6 xuống dây 1 rồi lại từ dây 1 lên dây 6 thì tôi đâu biết làm thêm gì nữa.
Thế là ông anh tôi học bài cứ học bài, tôi tập đàn cứ tập đàn, nhưng chỉ duy trì độ đâu chừng 20 phút thì ổng bắt đầu nhìn tôi lắc đầu ngao ngán, tôi thì thấy hơi run tay rồi. Thêm 10 phút nữa, ổng lật cuốn tập khác ra, tôi thì quay trở lại chạy ngón cho dây 6 sau khi đã chạy xong dây 1, thế là lão anh lại nhìn tôi toé lửa, tôi toát mồ hôi hột. Vài phút sau, tôi đang thấp thỏm chuyển sang dây 4 thì ổng đập bàn gầm lên :
- Mày có dẹp cây đàn để yên cho tao học bài không, thằng nhãiii..iiiiiiii… !!!!
Tôi khiếp vía ôm guitar phóng thẳng lên lầu, leo tọt lên sân thượng quệt mồ hôi thở dốc. Thế là dạo sau đó, tôi lại lập thêm một lời thệ nữa, hễ ông anh tôi ở nhà dưới thì tôi tập đàn ở nhà trên, ổng lên trên thì tôi mò xuống dưới, quyết tâm chưa thành tài thì chưa có chuyện một núi hai hổ, hai anh em không thể chung một vùng trời.
Tiếp diễn cả nửa tháng sau, cứ tối 3- 5- 7 tôi lại ôm đàn lò dò sang nhà Tiểu Mai học, và quả là tôi có thiên khiếu thật, tập nhanh đến bất ngờ, chỉ 2 buổi đã dạo thành thạo xong hết vòng hợp âm căn bản nhất là Am- Em- C- G, rồi tôi hứng lên đảo lộn hết bốn hợp âm này mà chơi theo thứ tự khác trước ánh mắt không giấu nổi vẻ hài lòng của Tiểu Mai. Dù những buổi sau đó phải đến méo mặt toát mồ hôi hột, mặt nhăn mày nhó đau khổ với cái hợp âm Rê thứ và Rê trưởng chỉ vì chuyển từ vòng căn bản sang các hợp âm này phải gọi là khó dàn trời, rồi lại đến Fa trưởng với Fa thăng, rồi nào thì Si trưởng Si thứ, ôi thôi đủ cả hợp âm mà lại toàn thế tay barie khó nhằn. Nhưng nhờ sư phụ Tiểu Mai hết lòng kiên nhẫn chỉ dạy và luôn kề cận ...
Đến tận hơn 6h thì tôi mới chịu vòng lại về nhà của Vy, sau khi em ấy giật thót người nhớ ra là 7h tối phải học thêm Lí ở nhà thầy.
- Thế mai gặp nhé ! – Tôi cười cười
- Ừ….mà này ? – Vy gọi tôi lại.
- Gì nữa ? – Tôi ngạc nhiên.
- Hôm giờ…cảm giác N đang làm gì bí mật lắm ! – Em ấy nhìn tôi.
- Đâu có, sao lại nghĩ vậy ? – Tôi chột dạ.
- Thì…đoán vậy thôi, hay là…lại có quà nữa đó ? – Vy cười tươi nói.
- Ớ…dịp gì mà quà ? – Tôi ngớ người.
- Ai biết, mà tặng quà thì cần gì phải đợi đúng dịp chứ ! – Em ấy bĩu môi.
- À…ờ, sẽ tiếp thu ! – Tôi lúng búng đáp.
- Vậy N về i, vào nhà đây ! – Vy mỉm cười.
- Ừm, mai gặp ! – Tôi gật đầu.
Rồi tôi đạp xe về, trong lòng thầm nghĩ vừa rồi Vy đoán cũng có phần đúng, vì cô em mà bản vương đây đang bí mật tập Guitar đấy nhé, hãy kiên nhẫn đợi mà xem ngày trẫm đại công cáo thành, tề danh thiên hạ nè, hề hề !
Chap 136 :
Về đến nhà, tôi nhảy ngay vào bàn học tranh thủ luyện hết bài vở của ngày mai, để xong bữa cơm tối là tôi sẽ yên tâm tập guitar đến trưa mai mới thôi. Chốc sau, ăn no căng bụng rồi, tôi ôm đàn guitar xuống phòng khách ngồi, hơi hoảng vì tự dưng ông anh tôi đang ngồi xỉa răng kế bên và dòm lom lom. Thế là tôi đâm chột dạ, chuyển sang ngồi mò mẫm…cấu tạo đàn, nhìn quanh quất cả buổi chỉ mong ổng đi đâu chỗ khác để tôi chuyên tâm tập luyện, nhưng ngồi hoài vẫn thấy lão anh cứ yên vị một chỗ, vừa nhấn nhá cây tăm vừa nhìn tôi bằng ánh mắt như ý bảo “ Tập đi chứ mậy “ , làm tôi thấy nhột hết chịu nổi.
- E hèm ! – Tôi tằng hắng rõ to, rồi bẻ tay răng rắc, ra vẻ khởi động thật kỹ.
- Quá dữ luôn ! – Ông anh tôi gật gù.
Khởi động xong xuôi đâu đó, tôi ôm đàn đúng thế chuẩn, đặt tay phải lên thùng đàn, tay trái để hờ lên cần đàn.
- Quá nghệ sĩ luôn ! – Ông anh tôi tặc lưỡi.
Tôi khoái quá, lướt nhẹ tay phải rải một lượt 6 dây đàn từ trên xuống, và thế là thanh âm thánh thót từ cây Guitar hiệu Lakewood màu vàng nhạt của Tiểu Mai vang lên, nghe mê ly con chi chi.
- Quá đỉnh luôn ! – Lão anh tôi vỗ đùi đánh đét một cái, tấm tắc khen.
Tôi búng tay cái chóc cười tươi rói, ngầm bảo “ Chưa đâu đại huynh, bắt đầu vào phần gay cấn nè “, thế là tôi bắt tay vào chạy ngón, hết một lượt các ngăn từ 1 đến 15 rồi lại từ 15 đến 1.
Lúc đầu thì ông anh tôi còn ngồi yên nhìn tôi chạy ngón lượt đầu tiên, chốc sau đã nhấp nha nhấp nhổm như sốt ruột đợi tôi chuyển sang chơi một bản nhạc nào đó, một hồi lại tặc lưỡi lắc đầu bước lên bàn học lục tục giở sách ra, nhưng hãy còn nghe tôi tập. Tôi bắt đầu lúng búng, nhưng biết làm thế quái gì nữa bây giờ, vì Tiểu Mai chỉ dạy tôi mới có một bữa về chạy ngón, ngoài việc chạy từ dây 6 xuống dây 1 rồi lại từ dây 1 lên dây 6 thì tôi đâu biết làm thêm gì nữa.
Thế là ông anh tôi học bài cứ học bài, tôi tập đàn cứ tập đàn, nhưng chỉ duy trì độ đâu chừng 20 phút thì ổng bắt đầu nhìn tôi lắc đầu ngao ngán, tôi thì thấy hơi run tay rồi. Thêm 10 phút nữa, ổng lật cuốn tập khác ra, tôi thì quay trở lại chạy ngón cho dây 6 sau khi đã chạy xong dây 1, thế là lão anh lại nhìn tôi toé lửa, tôi toát mồ hôi hột. Vài phút sau, tôi đang thấp thỏm chuyển sang dây 4 thì ổng đập bàn gầm lên :
- Mày có dẹp cây đàn để yên cho tao học bài không, thằng nhãiii..iiiiiiii… !!!!
Tôi khiếp vía ôm guitar phóng thẳng lên lầu, leo tọt lên sân thượng quệt mồ hôi thở dốc. Thế là dạo sau đó, tôi lại lập thêm một lời thệ nữa, hễ ông anh tôi ở nhà dưới thì tôi tập đàn ở nhà trên, ổng lên trên thì tôi mò xuống dưới, quyết tâm chưa thành tài thì chưa có chuyện một núi hai hổ, hai anh em không thể chung một vùng trời.
Tiếp diễn cả nửa tháng sau, cứ tối 3- 5- 7 tôi lại ôm đàn lò dò sang nhà Tiểu Mai học, và quả là tôi có thiên khiếu thật, tập nhanh đến bất ngờ, chỉ 2 buổi đã dạo thành thạo xong hết vòng hợp âm căn bản nhất là Am- Em- C- G, rồi tôi hứng lên đảo lộn hết bốn hợp âm này mà chơi theo thứ tự khác trước ánh mắt không giấu nổi vẻ hài lòng của Tiểu Mai. Dù những buổi sau đó phải đến méo mặt toát mồ hôi hột, mặt nhăn mày nhó đau khổ với cái hợp âm Rê thứ và Rê trưởng chỉ vì chuyển từ vòng căn bản sang các hợp âm này phải gọi là khó dàn trời, rồi lại đến Fa trưởng với Fa thăng, rồi nào thì Si trưởng Si thứ, ôi thôi đủ cả hợp âm mà lại toàn thế tay barie khó nhằn. Nhưng nhờ sư phụ Tiểu Mai hết lòng kiên nhẫn chỉ dạy và luôn kề cận ...
