Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 01:17:19 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
nào ! – Ổng khoác vai tôi.
- Lớp mình ai ra đề vậy Mai ? – Tôi hỏi.
- À…mình đó ! – Nàng đáp.
- Bỏ xừ chưa đại ca ! – Tôi nhìn lão anh cười mỉa mai.
- Hơ, chiến luôn chứ sợ gì ! - Ổng mạnh miệng nói cứng, dù tôi biết là trong bụng ổng cũng đang thấp thỏm lắm đây.
- Không khó đâu anh! – Tiểu Mai cười cười.
- Ớ…mày dẫn đại huynh đến à ? – Thằng T trố mắt.
- Dạo…ạo…chơi….à ? – K mập ngấu nghiến mớ chả lụa trong miệng.
- Qua giải đố ấy mà ! – Tôi trả lời.
- Mày…mày nội gián à ? – Thằng L đi theo.
- Nội cái đầu mày, tao còn chưa biết câu đó ra sao ! – Tôi quắc mắt cự lại.
- Dẫn anh qua xem coi mấy đứa ! – Ông anh tôi ngoắc tay.
- Dạ…để em ! – Thằng D nhanh nhảu dẫn ông anh tôi đến chỗ treo câu đố.
- “ Cái gì nhìn dưới kính lúp không thể nào phóng to lên được ? “
- Câu này của Mai ra đó hở ? – Tôi ngẩn người hỏi.
- Ừ ! – Nàng mỉm cười đáp.
- Cái gì nhìn qua kính lúp lại chẳng thấy to lên ! – Ông anh tôi lẩm bẩm.
- Đồ đạc đâu ra nhiều thế chú ? – Thằng C lục lọi mớ quà.
- Khổ công lắm mới hốt về được đấy ! – Tôi cười tự mãn.
- Thế giải được câu này không ? – Ông anh tôi sừng sộ nhìn tôi.
- Hề hề, của lớp đệ mà, đệ nỡ lòng nào giải chứ ? – Tôi vờ rụt cổ.
- Nói đáp án nghe coi ! – Tôi thì thầm với thằng L.
- Biết đâu mà nói ! – Nó nhún vai đáp.
- Ớ…tụi mày ở đây nãy giờ mà ! – Tôi ngạc nhiên.
- Bọn tao cũng có biết câu này của Mai đâu, đang bí nãy giờ đây ! – Nó lắc đầu.
- Đại huynh…bí rồi hiền đệ ơi ! – Ông anh tôi ỉu xìu vỗ vai tôi.
- Ờ…đệ cũng như rứa ! – Tôi nửa rầu rĩ, nửa khoái chí.
- Thôi để câu này cho các lớp khác giải, chừng nào về nhà nói đáp án tao nghe ! – Rồi ổng cùng với bà chị kia về, ko quên cầm theo 1 chai Pepsi loại bự khi nãy.
Tầm vài phút sau, canh chừng lúc em Vy vẫn chưa từ trại chỉ huy về, tôi tò tò đi theo Tiểu Mai từ trại trước trại sau, rồi lại từ trại sau ngược ra cổng, mặt ra vẻ đăm chiêu tợn.
- Gì thế N ? – Nàng phì cười hỏi.
- Hì, đáp án câu đố, bí rồi ! – Tôi tò mò.
- Dễ lắm ! – Nàng nheo mắt.
- Nhưng bó tay rồi mà ! – Tôi ngoan cố.
- Là…góc ! – Tiểu Mai trả lời.
- Hả ? Cái gì góc ? – Tôi trố mắt, hình như nãy nghe sót.
- Góc hình học ấy, N đâu thể nào phóng to hay thu nhỏ nó được, kính lúp cũng vậy thôi, bao nhiêu độ là bấy nhiêu độ, bất di bất dịch ! – Nàng từ tốn giải thích.
- Ớ…ờ ha.. ! – Tôi ngớ người.
Đến đây chỉ biết gọi là mười phần bái phục nàng, xưa nay tôi luôn tự hão cái khoản thông minh của mình là nhất, dè đâu nhân ngoại hữu nhân, đúng là không lường trước được. Tôi thầm tiếc hùi hụi cho tụi K mập ko chịu đi theo xem bọn tôi trổ tài lúc giải đố mấy lớp khác, nếu mà thằng D có mặt lúc đó thì thể nào nó cũng tôn Tiểu Mai lên làm thần mất, vì nó đã hay gọi đùa tôi là thánh rồi mà tôi còn thua nàng mấy bậc, cái này theo như tiên hiệp thì gọi là “ Siêu phàm nhập tiên, siêu tiên nhập thánh, siêu thánh nhập thần, siêu thần nhập tôn “ , hề hề !
Chap 111 :
Tầm 10 giờ hơn, tôi ngồi dựa gốc cây nhìn chai Pepsi cỡ bự mà lắc đầu ngao ngán, tất cả chỉ vì…thiếu đá lạnh, uống nước ngọt mà thiếu đá lạnh thì uống thế quái nào được.
- Sao cái mặt mày thảm thế ? – Thằng L ngồi kế bên đang chỉnh sửa lại con diều nó tự làm để chuẩn bị thi thả diều cho buổi chiều.
- Khát quá ! – Tôi thều thào.
- Mày ôm nguyên chai nước bự chảng đó mà khát gì ? – Nó trố mắt ngạc nhiên.
- Không có nước đá, khó uống ! – Tôi nhăn nhó.
- Thế đợi tới giờ cơm, thể nào cũng có trà đá, vớt đá bỏ vô ! – Thằng L nhún vai nói tỉnh queo như ko có gì.
- Đợi tới đó thì thân tao héo úa như….ế ế….mập…cái ly gì thế ? – Tôi đang rên rỉ thì nhìn thấy K mập tay cầm ly nước đá mát lạnh đang đi ngang qua.
- Ly nước chứ gì, mày hỏi ngu ! – Thằng K nhếch môi.
- Thì biết, nhưng mày kiếm nước đá đâu ra thế ? – Tôi sẵng giọng.
- Suỵt…qua đây ! – Rồi nó ngoắc tay làm bộ bí hiểm.
Thằng L và tôi ôm con diều chạy theo K mập ra sau lều, đến chỗ mấy thùng đựng trái cây mà khi nãy bọn tôi xách lên trại.
- Trái cây mà, đá đâu ? – Tôi thắc mắc.
- Đá dưới chân mày chứ đâu ! – Thằng T nhập bọn.
- Đâu ? – Tôi ngạc nhiên tợn.
- Mấy cục lăn lông lốc dưới đất đó ! – Nó cười đểu.
- Dẹp mày đi ! – Tôi sầm mặt.
Tôi hồi hộp nhìn K mập dở tấm bạt phủ trên mấy thùng đựng trái cây ra, cuối cùng nó lôi ra một cái thùng xốp cỡ vừa như những người bán dừa ướp lạnh ngoài chợ.
- ...
- Lớp mình ai ra đề vậy Mai ? – Tôi hỏi.
- À…mình đó ! – Nàng đáp.
- Bỏ xừ chưa đại ca ! – Tôi nhìn lão anh cười mỉa mai.
- Hơ, chiến luôn chứ sợ gì ! - Ổng mạnh miệng nói cứng, dù tôi biết là trong bụng ổng cũng đang thấp thỏm lắm đây.
- Không khó đâu anh! – Tiểu Mai cười cười.
- Ớ…mày dẫn đại huynh đến à ? – Thằng T trố mắt.
- Dạo…ạo…chơi….à ? – K mập ngấu nghiến mớ chả lụa trong miệng.
- Qua giải đố ấy mà ! – Tôi trả lời.
- Mày…mày nội gián à ? – Thằng L đi theo.
- Nội cái đầu mày, tao còn chưa biết câu đó ra sao ! – Tôi quắc mắt cự lại.
- Dẫn anh qua xem coi mấy đứa ! – Ông anh tôi ngoắc tay.
- Dạ…để em ! – Thằng D nhanh nhảu dẫn ông anh tôi đến chỗ treo câu đố.
- “ Cái gì nhìn dưới kính lúp không thể nào phóng to lên được ? “
- Câu này của Mai ra đó hở ? – Tôi ngẩn người hỏi.
- Ừ ! – Nàng mỉm cười đáp.
- Cái gì nhìn qua kính lúp lại chẳng thấy to lên ! – Ông anh tôi lẩm bẩm.
- Đồ đạc đâu ra nhiều thế chú ? – Thằng C lục lọi mớ quà.
- Khổ công lắm mới hốt về được đấy ! – Tôi cười tự mãn.
- Thế giải được câu này không ? – Ông anh tôi sừng sộ nhìn tôi.
- Hề hề, của lớp đệ mà, đệ nỡ lòng nào giải chứ ? – Tôi vờ rụt cổ.
- Nói đáp án nghe coi ! – Tôi thì thầm với thằng L.
- Biết đâu mà nói ! – Nó nhún vai đáp.
- Ớ…tụi mày ở đây nãy giờ mà ! – Tôi ngạc nhiên.
- Bọn tao cũng có biết câu này của Mai đâu, đang bí nãy giờ đây ! – Nó lắc đầu.
- Đại huynh…bí rồi hiền đệ ơi ! – Ông anh tôi ỉu xìu vỗ vai tôi.
- Ờ…đệ cũng như rứa ! – Tôi nửa rầu rĩ, nửa khoái chí.
- Thôi để câu này cho các lớp khác giải, chừng nào về nhà nói đáp án tao nghe ! – Rồi ổng cùng với bà chị kia về, ko quên cầm theo 1 chai Pepsi loại bự khi nãy.
Tầm vài phút sau, canh chừng lúc em Vy vẫn chưa từ trại chỉ huy về, tôi tò tò đi theo Tiểu Mai từ trại trước trại sau, rồi lại từ trại sau ngược ra cổng, mặt ra vẻ đăm chiêu tợn.
- Gì thế N ? – Nàng phì cười hỏi.
- Hì, đáp án câu đố, bí rồi ! – Tôi tò mò.
- Dễ lắm ! – Nàng nheo mắt.
- Nhưng bó tay rồi mà ! – Tôi ngoan cố.
- Là…góc ! – Tiểu Mai trả lời.
- Hả ? Cái gì góc ? – Tôi trố mắt, hình như nãy nghe sót.
- Góc hình học ấy, N đâu thể nào phóng to hay thu nhỏ nó được, kính lúp cũng vậy thôi, bao nhiêu độ là bấy nhiêu độ, bất di bất dịch ! – Nàng từ tốn giải thích.
- Ớ…ờ ha.. ! – Tôi ngớ người.
Đến đây chỉ biết gọi là mười phần bái phục nàng, xưa nay tôi luôn tự hão cái khoản thông minh của mình là nhất, dè đâu nhân ngoại hữu nhân, đúng là không lường trước được. Tôi thầm tiếc hùi hụi cho tụi K mập ko chịu đi theo xem bọn tôi trổ tài lúc giải đố mấy lớp khác, nếu mà thằng D có mặt lúc đó thì thể nào nó cũng tôn Tiểu Mai lên làm thần mất, vì nó đã hay gọi đùa tôi là thánh rồi mà tôi còn thua nàng mấy bậc, cái này theo như tiên hiệp thì gọi là “ Siêu phàm nhập tiên, siêu tiên nhập thánh, siêu thánh nhập thần, siêu thần nhập tôn “ , hề hề !
Chap 111 :
Tầm 10 giờ hơn, tôi ngồi dựa gốc cây nhìn chai Pepsi cỡ bự mà lắc đầu ngao ngán, tất cả chỉ vì…thiếu đá lạnh, uống nước ngọt mà thiếu đá lạnh thì uống thế quái nào được.
- Sao cái mặt mày thảm thế ? – Thằng L ngồi kế bên đang chỉnh sửa lại con diều nó tự làm để chuẩn bị thi thả diều cho buổi chiều.
- Khát quá ! – Tôi thều thào.
- Mày ôm nguyên chai nước bự chảng đó mà khát gì ? – Nó trố mắt ngạc nhiên.
- Không có nước đá, khó uống ! – Tôi nhăn nhó.
- Thế đợi tới giờ cơm, thể nào cũng có trà đá, vớt đá bỏ vô ! – Thằng L nhún vai nói tỉnh queo như ko có gì.
- Đợi tới đó thì thân tao héo úa như….ế ế….mập…cái ly gì thế ? – Tôi đang rên rỉ thì nhìn thấy K mập tay cầm ly nước đá mát lạnh đang đi ngang qua.
- Ly nước chứ gì, mày hỏi ngu ! – Thằng K nhếch môi.
- Thì biết, nhưng mày kiếm nước đá đâu ra thế ? – Tôi sẵng giọng.
- Suỵt…qua đây ! – Rồi nó ngoắc tay làm bộ bí hiểm.
Thằng L và tôi ôm con diều chạy theo K mập ra sau lều, đến chỗ mấy thùng đựng trái cây mà khi nãy bọn tôi xách lên trại.
- Trái cây mà, đá đâu ? – Tôi thắc mắc.
- Đá dưới chân mày chứ đâu ! – Thằng T nhập bọn.
- Đâu ? – Tôi ngạc nhiên tợn.
- Mấy cục lăn lông lốc dưới đất đó ! – Nó cười đểu.
- Dẹp mày đi ! – Tôi sầm mặt.
Tôi hồi hộp nhìn K mập dở tấm bạt phủ trên mấy thùng đựng trái cây ra, cuối cùng nó lôi ra một cái thùng xốp cỡ vừa như những người bán dừa ướp lạnh ngoài chợ.
- ...
