Polly po-cket
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 6)
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 6)

Cảm nhận của bạn về truyện: Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 6) ?

Bottom  Truyện : Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái(Phần 6)
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 01:14:33 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
hờ vào hông.
- Đi bác sĩ đi ông, để lâu mệt đó ! – Nhỏ P nói.
- Từ đã, có lúc đau có lúc bình thường, chẳng biết sao nữa ! – Tôi khoát tay, bắt đầu quê vì để cả bọn biết cái bộ dạng thê thảm lúc này.
- Thôi mà, đi bác sĩ đi N ! – Vy lo lắng.
- Ừm… ! – Rồi tôi đứng dậy – Về thôi, ôn bài chiều kiểm tra anh văn nữa ! – Tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt, ngồi đây mãi chả khác gì thằng bệnh phu, ai cũng nhìn chằm chằm.

- Về nổi không N ? – Em Vy đi cạnh bên.
- Được mà, hỏi hoài ! – Tôi nhăn nhó, nói như gắt.
- Ừ…ừ ! – Em ấy líu ríu.
- Èo…N về trước nhé ! – Tôi nói dịu xuống lại, cảm thấy như vừa lỡ lời.
- Ừm, về cẩn thận đấy ! – Em nó dặn với theo, tôi dắt xe đi thẳng.

Chap 89 :

Quả thật đây là lần đầu tiên tôi thấy leo lên cái yên xe đạp sao mà nó khó quá thể, cứ nhấc chân lên là lại nhói giật 1 phát ngay hông, tôi chật vật mãi mới yên vị mà đạp về nhà, bụng đầy hoang mang cầu trời cho đừng gãy cái xương nào, biết vậy nãy đừng cố nhảy cho xong, sĩ gái cho lắm rồi giờ ôm tật vào thân.

Chạy xe đường bằng phẳng thì không sao, nhưng cứ hễ đạp lên dốc cầu hay là qua đoạn gồ ghề là tôi chỉ muốn quăng xe mà ôm hông nằm lăn ra đường giãy đành đạch, cầu được ước thấy luôn, vừa xuống dốc cầu LHP, ngay đoạn gờ trắng giảm tốc, cái hông phản chủ lại đau bật lên thấu trời, tôi buông luôn tay lái, té lăn cù đèo.

Tôi nhăn nhó ngồi dậy, một tay ôm hông một tay phủi đất cát trên người, nhăn nhó vì vừa đau vừa quê khi người đi đường ngoái lại nhìn, tôi thì xây xước khắp người, may lúc té chẳng có chiếc xe nào cũng đang xuống dốc ngay sau lưng, chứ không thì giờ tôi còn lâu mới ngồi dậy được. Thế là tôi èo uột dắt bộ xe về nhà chẳng dám đạp nữa, vừa đi vừa lo ngay ngáy cái hông phải có thể đau bất cứ lúc nào, vừa bước khập khiễng vừa xuýt xoa cho vệt trầy ngay tay phải đang bắt đầu rát dần.

- Sặc, sao huynh về sớm thế ? – Tôi ngạc nhiên vì lẽ ra giờ này anh tôi phải ở lớp.
- Được nghỉ 3 tiết cuối ! - Ổng ngồi ngay bàn khách.
- Sướng ! – Tôi thở dài thườn thượt.
- Mày sao thế ? Oánh lộn à ? – Ông anh tôi trố mắt nhìn bộ dạng thê thảm của tôi.
- Không, đệ té xe ! – Tôi loay hoay mãi mới dắt xe vào nhà được.
- Thằng nào tông ? Có đập lại nó chưa ? - Ổng sừng sộ như chính ổng bị thương.
- Èo…tự té huynh ơi ! – Tôi lắc đầu nhăn nhó.
- Sao mà tự té ? – Ổng trố mắt ngạc nhiên.

Tôi rầu rĩ kể hết sự tình sau khi rên la ỏm tỏi vì bị ổng tẩm o-xy già vô mấy vết trầy bị té xe rồi dùng gạc băng lại.

- Thứ ngu, tưởng mức 10 dễ qua hay sao mà anh hùng rơm ! – Ổng mắng.
- Èo…ai biết ! – Tôi đồ rằng nếu chẳng phải đang bị đau thì đã ăn 1 đạp rồi.
- Mày lại sĩ gái chứ gì ! – Ông anh tôi nhếch môi.
- Con trai thằng nào chả vậy đại ka, cơ mà vụ cái hông sao đây ? – Tôi cười nhăn nhở.
- Đợi chiều mẹ về mà hỏi chứ sao, mà chiều mày đi học được không ? - Ổng hỏi.
- Chắc nhờ K mập qua chở, chứ không tự đạp nổi ! – Tôi nhún vai.
- Ờ, vậy đi, tí tao chở đi ăn cơm ! – Rồi ổng ra sau bếp rửa tay.

Cơm trưa xong, tôi gọi phone sang nhà K mập nhờ nó chở đi học dùm vì cái hông lâu lâu vẫn nhói lên đau bất tử, chẳng thể nào tự chạy xe được.

- Ê chạy chậm thôi, đau tao mày ! – Tôi ngồi sau xe K mập la oai oái.
- Èo, chậm hết cỡ rồi, trễ học mất ! – Nó quệt mồ hôi, trưa nắng chang chang lại còn đạp xe siêu chậm dang nắng trên đường.
- Thì tao bảo mày qua sớm đi, 12h30 mới mò mặt qua, lề mề ! – Tôi làu bàu.
- Ông quăng mầy xuống xe nha con ! – Nó đâm quạu.
- Ấy…ấy…đi tiếp đi ! – Tôi hoảng hồn, nhỡ nó làm thật chỉ có nước lết xác.

Vào lớp, tôi cà nhắc vì chân đau, bước thật chậm vì sợ hông đau, tay phải thì băng gạc, tay trái xách cặp, trông thảm hại hết sức.

- Sặc, thánh sao vậy ? – Thằng D thấy đầu tiên, nó gọi lớn.
- Té lầu chắc luôn ! – Thằng T nói bậy bạ mà trúng tùm lum.
- Hay bị đánh ghen ? – Nhỏ P chun mũi.
- Dẹp tụi mày đi ! – Tôi nhăn mặt nạt ngang.

Đi ngang qua chỗ em Vy thì em ấy tròn mắt nhìn tôi, ngạc nhiên không để đâu cho hết.

- ….N….sao nữa vậy ? – Em nó nói, tay run run chỉ vô miếng gạc đang trên tay phải tôi.
- Không sao, trầy sơ sơ ấy mà ! – Tôi cười gượng.
- Nhưng..sao mà bị trầy chứ ? – Em ấy lo lắng.
- Giỡn…với ông anh ấy mà ! – Tôi dóc tổ, chứ nói té xe thì nhục lắm.
- Ơ…hông bị đau còn giỡn nữa ? – Vy thẫn thờ.
- Ừ…thì..N về chỗ đây ! – Tôi đánh trống lảng, xách cặp đi thẳng.

- Bớt đau chưa ku ? – L đội trưởng chồm ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 7/24 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com