Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 01:11:46 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
Rồi đi lễ ở các đền thờ, cầu nguyện và xin mũi tên thần ! – Nàng đáp.
- Xin cái gì ? – Tôi ngạc nhiên tập 2.
- Hì, xin mũi tên thần, cũng có thể rút các túi thơm hoặc là thẻ xăm, một chút lòng tin cho năm mới ấy mà ! – Nàng từ tốn trả lời.
- À, vậy còn mấy ngày Tết ? – Tôi bắt đầu cảm thấy thú vị.
- Thì…đi chúc tết như ở VN thôi, hơi khác chút là mỗi nhà đều có cuốn sổ với bút để khách đến thăm thì kí tên vào, hoặc là để lại một cái khăn tay ! – Tiểu Mai đáp.
- Ừ, cũng hay hen, ở đây chỉ có chúc vài câu rồi ăn nhậu thả giàn ! – Tôi thầm ngưỡng mộ Tiểu Mai, nàng biết nhiều quá.
- Hì, thì bên Nhật cũng vậy thôi, những gì mình kể là các nghi thức truyền thống, còn lại thì Tết nên ai cũng như nhau, vui vẻ đầu năm mà ! – Nàng cười cười.
- Ừm, vậy còn……ơ này ! – Tôi định hỏi nữa.
Nhưng chưa kịp hỏi gì thì Tiểu Mai đã đùng đùng quay lưng đi thật nhanh về phía mẹ và anh tôi ở quầy hoa lily, chẳng thèm ừ hử với tôi câu nào dù mới vừa đi chung và cười nói huyên thuyên. Tôi đứng chôn chân mất mấy giây vì bất ngờ chẳng hiểu mô tê gì thì từ sau lưng :
- Ủa N ? Cũng lại ra đây hở ? – Giọng em Vy phía sau.
- Ơ….Vy cũng vậy à ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, nhỏ em họ đòi Vy dẫn đi, nên cũng sẵn vậy ra ngoài dạo cho mát ! – Em ấy tươi cười giải thích, tay đang nắm nhỏ em bé xíu đang nép lại phía sau vì thấy người lạ.
- Ra vậy, ừ, mà…Vy vừa thấy N thôi à ? – Tôi chột dạ, hỏi ngu.
- N hỏi gì vậy ? Vy ko hiểu! Lúc nãy cũng định gọi qua nhà rủ N đi luôn, mà nghĩ lại chắc ba về nên N ở nhà tiếp ba, nên thôi ! – Em ấy ngơ ngác vì điệu bộ ấp úng của tôi.
- À…ừ…! – Tôi thở phào, vẻ như em nó chưa biết tôi đi với Tiểu Mai.
- N đi đâu vậy ? – Vy nheo mắt hỏi.
- À…đi mua…dưa hấu ! – Tôi đáp bừa.
- Đây là chợ hoa mà, dưa hấu làm gì có ở đây ! – Em ấy ngạc nhiên.
- À, sẵn N qua mua hoa luôn, mua dùm mẹ ! – Tôi lắp bắp.
- Ừ, N đang đi với mẹ à ? – Vy gật đầu hỏi.
- Ừm, đang đi thì gặp Vy nè ! – Tôi gãi đầu trả lời.
- Vậy…cho Vy gặp mẹ N đi, để Vy chào 1 tiếng ! – Em ấy đề nghị.
- À..mẹ N sắp về rồi, đợi N mua đồ xong là…là về luôn, để khi khác nha, giờ N đang vội quá ! – Tôi đâm hoảng, chỉ muốn chấm dứt đàm thoại ngay lập tức, chứ nói 1 hồi thể nào cũng lòi ra mẹ tôi đang đi với Tiểu Mai là tàn hoa héo nụ tôi luôn.
- Ừa…vậy thôi ha, giờ Vy đi sang bên kia rồi ! – Em ấy ra chiều tiếc nuối.
- Ừ, có gì mai nói qua phone hen, N đi !
Chào em Vy xong tôi đi 1 mạch lủi vô đám đông, rồi đợi em ấy mất hút tầm nhìn tôi mới đưa mắt tìm người nhà, ngóng một hồi cũng tìm ra 3 người đang ngồi uống nước gần đó.
- Bạn gì mà đi hoài thế ? – Mẹ tôi hỏi vẻ khó chịu.
- Nói chuyện chút ấy mà ! – Tôi kéo ghế ngồi xuống.
- Hay là con nhỏ nào đấy ? – Ông anh tôi bơm đểu.
Chỉ có Tiểu Mai là vẫn cười nói với mẹ tôi như chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi thì được phen hú hồn, nhưng lại dấy lên một điều thắc mắc, chắc lát nữa chở nàng về nhà hỏi mới rõ ràng mà thôi !
- Nè, khi nãy cảm ơn Tiểu Mai nhiều nha ! – Tôi nói khi nàng vừa bước xuống trước cổng nhà.
- Cảm ơn gì vậy N ? – Nàng ngạc nhiên.
- Thì khi nãy….lúc N đứng nói với…..! – Tôi do dự, hay chỉ là trùng hợp.
- N đang nói chuyện gì vậy ? Về i, chắc mệt rồi đó, hì hì ! – Nàng cười tủm tỉm.
- Ừ…vậy ngủ ngon ! – Tôi ỉu xìu vì vẫn còn thắc mắc.
- Ừm, N cũng vậy ha ! – Rồi Tiểu Mai mở cổng bước vào nhà.
Suốt quãng đường về, tôi cứ băn khoăn tự hỏi vừa nãy có phải là Tiểu Mai đã thấy em Vy đang đi gần đó để rồi nàng chủ động đi khỏi nhằm tránh rắc rối cho tôi không ? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi ? Tối đó tôi ko tài nào ngủ được, vì vừa được phen hú vía vừa thắc mắc chuyện vừa rồi ko để đâu cho hết, cứ như là tôi lại được Tiểu Mai cứu cánh một lần nữa vậy !
Chap 77 :
Có nhà ở gần chợ Tết mới biết không khí Tết nó ra như thế nào, mới cách đây vài ngày đường xá đông đúc chen không lọt chân, thế mà chiều 30 Tết đã bắt đầu…vắng tanh, thưa thớt bóng người qua lại, nhà nào nhà đấy đã mai vàng trước cửa. Tôi với ông anh đang ngồi trước thềm nhà, bịt mũi kín mít, trong nhà thì đang đóng cửa kính xịt thuốc diệt muỗi, ngoài đường thì xe rác tới ủi mớ rau cải bầy nhầy dưới đất lên, cái thứ nước màu xanh như…siro dứa, mà mùi thì như đại loại cái gì đó kinh tởm nhất quả đất, 2 thằng ngồi trơ như 2 ông phỗng bịt mặt ninja, bế khí vận công thổ nạp, được tí chút tôi chịu ko nổi tung cửa bay vào toalet mà mửa, thà hít thuốc diệt muỗi ...
- Xin cái gì ? – Tôi ngạc nhiên tập 2.
- Hì, xin mũi tên thần, cũng có thể rút các túi thơm hoặc là thẻ xăm, một chút lòng tin cho năm mới ấy mà ! – Nàng từ tốn trả lời.
- À, vậy còn mấy ngày Tết ? – Tôi bắt đầu cảm thấy thú vị.
- Thì…đi chúc tết như ở VN thôi, hơi khác chút là mỗi nhà đều có cuốn sổ với bút để khách đến thăm thì kí tên vào, hoặc là để lại một cái khăn tay ! – Tiểu Mai đáp.
- Ừ, cũng hay hen, ở đây chỉ có chúc vài câu rồi ăn nhậu thả giàn ! – Tôi thầm ngưỡng mộ Tiểu Mai, nàng biết nhiều quá.
- Hì, thì bên Nhật cũng vậy thôi, những gì mình kể là các nghi thức truyền thống, còn lại thì Tết nên ai cũng như nhau, vui vẻ đầu năm mà ! – Nàng cười cười.
- Ừm, vậy còn……ơ này ! – Tôi định hỏi nữa.
Nhưng chưa kịp hỏi gì thì Tiểu Mai đã đùng đùng quay lưng đi thật nhanh về phía mẹ và anh tôi ở quầy hoa lily, chẳng thèm ừ hử với tôi câu nào dù mới vừa đi chung và cười nói huyên thuyên. Tôi đứng chôn chân mất mấy giây vì bất ngờ chẳng hiểu mô tê gì thì từ sau lưng :
- Ủa N ? Cũng lại ra đây hở ? – Giọng em Vy phía sau.
- Ơ….Vy cũng vậy à ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, nhỏ em họ đòi Vy dẫn đi, nên cũng sẵn vậy ra ngoài dạo cho mát ! – Em ấy tươi cười giải thích, tay đang nắm nhỏ em bé xíu đang nép lại phía sau vì thấy người lạ.
- Ra vậy, ừ, mà…Vy vừa thấy N thôi à ? – Tôi chột dạ, hỏi ngu.
- N hỏi gì vậy ? Vy ko hiểu! Lúc nãy cũng định gọi qua nhà rủ N đi luôn, mà nghĩ lại chắc ba về nên N ở nhà tiếp ba, nên thôi ! – Em ấy ngơ ngác vì điệu bộ ấp úng của tôi.
- À…ừ…! – Tôi thở phào, vẻ như em nó chưa biết tôi đi với Tiểu Mai.
- N đi đâu vậy ? – Vy nheo mắt hỏi.
- À…đi mua…dưa hấu ! – Tôi đáp bừa.
- Đây là chợ hoa mà, dưa hấu làm gì có ở đây ! – Em ấy ngạc nhiên.
- À, sẵn N qua mua hoa luôn, mua dùm mẹ ! – Tôi lắp bắp.
- Ừ, N đang đi với mẹ à ? – Vy gật đầu hỏi.
- Ừm, đang đi thì gặp Vy nè ! – Tôi gãi đầu trả lời.
- Vậy…cho Vy gặp mẹ N đi, để Vy chào 1 tiếng ! – Em ấy đề nghị.
- À..mẹ N sắp về rồi, đợi N mua đồ xong là…là về luôn, để khi khác nha, giờ N đang vội quá ! – Tôi đâm hoảng, chỉ muốn chấm dứt đàm thoại ngay lập tức, chứ nói 1 hồi thể nào cũng lòi ra mẹ tôi đang đi với Tiểu Mai là tàn hoa héo nụ tôi luôn.
- Ừa…vậy thôi ha, giờ Vy đi sang bên kia rồi ! – Em ấy ra chiều tiếc nuối.
- Ừ, có gì mai nói qua phone hen, N đi !
Chào em Vy xong tôi đi 1 mạch lủi vô đám đông, rồi đợi em ấy mất hút tầm nhìn tôi mới đưa mắt tìm người nhà, ngóng một hồi cũng tìm ra 3 người đang ngồi uống nước gần đó.
- Bạn gì mà đi hoài thế ? – Mẹ tôi hỏi vẻ khó chịu.
- Nói chuyện chút ấy mà ! – Tôi kéo ghế ngồi xuống.
- Hay là con nhỏ nào đấy ? – Ông anh tôi bơm đểu.
Chỉ có Tiểu Mai là vẫn cười nói với mẹ tôi như chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi thì được phen hú hồn, nhưng lại dấy lên một điều thắc mắc, chắc lát nữa chở nàng về nhà hỏi mới rõ ràng mà thôi !
- Nè, khi nãy cảm ơn Tiểu Mai nhiều nha ! – Tôi nói khi nàng vừa bước xuống trước cổng nhà.
- Cảm ơn gì vậy N ? – Nàng ngạc nhiên.
- Thì khi nãy….lúc N đứng nói với…..! – Tôi do dự, hay chỉ là trùng hợp.
- N đang nói chuyện gì vậy ? Về i, chắc mệt rồi đó, hì hì ! – Nàng cười tủm tỉm.
- Ừ…vậy ngủ ngon ! – Tôi ỉu xìu vì vẫn còn thắc mắc.
- Ừm, N cũng vậy ha ! – Rồi Tiểu Mai mở cổng bước vào nhà.
Suốt quãng đường về, tôi cứ băn khoăn tự hỏi vừa nãy có phải là Tiểu Mai đã thấy em Vy đang đi gần đó để rồi nàng chủ động đi khỏi nhằm tránh rắc rối cho tôi không ? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi ? Tối đó tôi ko tài nào ngủ được, vì vừa được phen hú vía vừa thắc mắc chuyện vừa rồi ko để đâu cho hết, cứ như là tôi lại được Tiểu Mai cứu cánh một lần nữa vậy !
Chap 77 :
Có nhà ở gần chợ Tết mới biết không khí Tết nó ra như thế nào, mới cách đây vài ngày đường xá đông đúc chen không lọt chân, thế mà chiều 30 Tết đã bắt đầu…vắng tanh, thưa thớt bóng người qua lại, nhà nào nhà đấy đã mai vàng trước cửa. Tôi với ông anh đang ngồi trước thềm nhà, bịt mũi kín mít, trong nhà thì đang đóng cửa kính xịt thuốc diệt muỗi, ngoài đường thì xe rác tới ủi mớ rau cải bầy nhầy dưới đất lên, cái thứ nước màu xanh như…siro dứa, mà mùi thì như đại loại cái gì đó kinh tởm nhất quả đất, 2 thằng ngồi trơ như 2 ông phỗng bịt mặt ninja, bế khí vận công thổ nạp, được tí chút tôi chịu ko nổi tung cửa bay vào toalet mà mửa, thà hít thuốc diệt muỗi ...
