Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 01:06:42 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
cái suy nghĩ ích kỉ quá thể như này, thế là tự cốc mình một cái rõ…nhẹ !
Được lúc thì mẹ tôi lên, tay đã lỉnh kỉnh cầm theo các thứ bình thuỷ ly tách chén đĩa chăn mền, rồi sắp xếp các thứ để lên bàn cạnh đầu giường.
- Ba về rồi à mẹ ? – Tôi nằm ngước mắt hỏi.
- Ừ, mẹ nói ba mai lên trường xin cho con nghỉ học khoảng 1 tuần rồi ! – Mẹ tôi gật đầu.
- Cái gì nghỉ dữ vậy ? Rồi mất bài vở sao ? – Tôi la oai oái, thật ra tôi cũng chẳng lo mất bài vở gì, chỉ lo ở lại đây cả tuần thì nản chết được.
- Bác sĩ bảo phải nằm viện ít nhất 1 tuần ! – Mẹ tôi tiếp lời, rồi nhìn sang bình nước biển đang truyền cho tôi xem đã hết chưa.
- Èo, lâu vậy ! – Tôi ngao ngán thở dài.
- Bệnh thì chịu thôi, nằm đây mẹ ra lấy nước ấm ! – Rồi mẹ tôi cầm bình thuỷ ra hành lang lấy nước.
Mới 11 giờ kém mà phòng đã tắt đèn, anh khi nãy ngồi bên cạnh giải thích mọi hôm là 9h30 tối đã tắt đèn trong phòng rồi vì bệnh viện ko để bệnh nhân thức khuya, hôm nay có tôi mới vào nên phòng tắt đèn trễ hơn chút để người nhà sửa soạn.
Tôi lại chán nản lắc đầu, mới 9h30 tối mà đã tắt đèn bắt ngủ thì có mà tôi buồn chết trong đây mất, không tivi không mp3 không sách truyện, không lẽ suốt ngày chỉ toàn nhìn bác sĩ y tá với người bệnh rồi tối ngủ hay sao?
Tối đó tôi nằm nhắm mắt mãi mà chẳng ngủ được, mẹ tôi thì đã mượn được chiếc giường xếp của bệnh viện nằm ngủ kế bên, tôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ một tuần không gặp em Vy thì chẳng biết em nó có nhớ mình không đây ? Hay là trù ếm cho em ấy bệnh rồi vô đây 1 thể để ngày nào cũng gặp nhau ? Không biết ai sẽ chép bài dùm, rồi lại mong ngoài em Vy ra thì đừng có đứa nào vác mặt lên tận đây mà thăm tôi, vì tôi chẳng muốn để ai thấy bộ dạng tôi đang mặc đồng phục bệnh nhân lúc này chút nào, gì mà áo quần sơ mi màu hồng rộng thùng thình nhìn dị chết đi được, bọn thằng K mập mà nhìn thấy thể nào cũng cười lăn bò càng ra cho xem !
Sáng hôm sau y tá đánh thức tôi lúc 5h30, rồi rút máu ra để làm xét nghiệm, nghe bảo lấy máu thử thì phải lúc bệnh nhân chưa ăn gì, tôi lờ đờ nhìn máu trong tay chảy vào ống kim mà…tiếc đứt ruột. Sau đó thì tôi chẳng thể ngủ tiếp được, lò mò dậy rửa mặt rồi ngồi nhìn quanh quất, hết nhìn phòng rồi đến nhìn ra cửa sổ. Ăn tô cháo buổi sáng mà mẹ tôi mua dưới cổng bệnh viện mãi mà nuốt không vô, cứ lạt nhách mà nhão nhão nhìn phát kinh, đến khoảng 8h thì bác sĩ lại vào, khám hết một lượt bệnh nhân trong phòng, chưa đầy 10 phút thì đi ra. Cơ mà tôi thấy hiện trạng của cụ già đối diện có vẻ nặng, chỉ nằm thở oxy mà ko nói được câu nào, mắt mở hé yếu ớt. Còn người cô kế bên thì có vẻ khoẻ hơn, đã tự ngồi dậy được, anh con trai đang tận tình đút thức ăn.
9h30 bắt đầu giờ thăm bệnh, tôi cũng bắt đầu thấy nản, phòng 402 đông dần, hết lượt người nhà này thăm giường này thì đến lượt giường kia có người thăm, nhưng giường cạnh bên tôi thì lại đông người thăm nhất, người thân hay đồng nghiệp cũng có. Anh thanh niên hết đứng lên lại ngồi xuống tiếp khách, tôi cũng phục tài xã giao của ổng thật, nói gần trọn 1 tiếng rưỡi mà vẫn luôn tươi cười chẳng có gì gọi là sa sút phong độ ăn nói. Riêng tôi thì chỉ có mẹ vẫn ngồi cạnh, ba tôi lên thăm một lúc rồi lại về lo công việc, còn ông anh thì bận học luyện thi nên được miễn đi thỉnh an tôi rồi, vậy mà lại hay, tôi thích yên tĩnh thay vì cứ phải hết người này đến người kia vô thăm nhìn mình bằng ánh mắt cảm thông mà tôi cố chấp cho rằng đó là đầy thương hại.
Chap 64 :
- Con thấy vẫn khoẻ như thường, hay mình xin xuất viện đi, chắc bữa đó do con đi nắng nên bị vậy thôi ! – Tôi khẩn khoản nói với mẹ.
- Cứ nằm đây, có bệnh hay ko do bác sĩ quyết định, chứ mẹ con mình biết gì đâu ! – Mẹ tôi không đồng ý.
- Nằm đây chán quá, đến cả ăn còn bị ép phải ăn cháo ! – Tôi giở giọng phàn nàn.
- Cô điều dưỡng nói vậy thì mình phải nghe thôi ! – Rồi mẹ tôi lấy tờ báo ra bảo tôi đọc cho đỡ chán.
Đến trưa tôi lại phải truyền thêm chai nước biển nữa, mà chẳng hiểu truyền vào để làm gì, chỉ thấy mát mát nơi kim đâm thôi chứ không thấy khoẻ thêm cũng ko mệt thêm. Thế này thà bơm Sting vô còn hơn, ít ra còn cảm thấy bổ ích dẫu biết cái mác nhân sâm trên chai Sting là giả, nhưng cũng còn hơn truyền loại nước mà tôi lâu lâu vẫn ra biển tắm rồi sặc sụa cả vào mắt vào miệng.
Tôi đang ngồi nhìn ra cửa sổ đếm xem số cây trồng trong khuôn viên bệnh viện là bao nhiêu, số xe hơi đang đậu là mấy chiếc, thiếu điều định đếm luôn số xe máy và xe đạp đang dựng dưới ...
Được lúc thì mẹ tôi lên, tay đã lỉnh kỉnh cầm theo các thứ bình thuỷ ly tách chén đĩa chăn mền, rồi sắp xếp các thứ để lên bàn cạnh đầu giường.
- Ba về rồi à mẹ ? – Tôi nằm ngước mắt hỏi.
- Ừ, mẹ nói ba mai lên trường xin cho con nghỉ học khoảng 1 tuần rồi ! – Mẹ tôi gật đầu.
- Cái gì nghỉ dữ vậy ? Rồi mất bài vở sao ? – Tôi la oai oái, thật ra tôi cũng chẳng lo mất bài vở gì, chỉ lo ở lại đây cả tuần thì nản chết được.
- Bác sĩ bảo phải nằm viện ít nhất 1 tuần ! – Mẹ tôi tiếp lời, rồi nhìn sang bình nước biển đang truyền cho tôi xem đã hết chưa.
- Èo, lâu vậy ! – Tôi ngao ngán thở dài.
- Bệnh thì chịu thôi, nằm đây mẹ ra lấy nước ấm ! – Rồi mẹ tôi cầm bình thuỷ ra hành lang lấy nước.
Mới 11 giờ kém mà phòng đã tắt đèn, anh khi nãy ngồi bên cạnh giải thích mọi hôm là 9h30 tối đã tắt đèn trong phòng rồi vì bệnh viện ko để bệnh nhân thức khuya, hôm nay có tôi mới vào nên phòng tắt đèn trễ hơn chút để người nhà sửa soạn.
Tôi lại chán nản lắc đầu, mới 9h30 tối mà đã tắt đèn bắt ngủ thì có mà tôi buồn chết trong đây mất, không tivi không mp3 không sách truyện, không lẽ suốt ngày chỉ toàn nhìn bác sĩ y tá với người bệnh rồi tối ngủ hay sao?
Tối đó tôi nằm nhắm mắt mãi mà chẳng ngủ được, mẹ tôi thì đã mượn được chiếc giường xếp của bệnh viện nằm ngủ kế bên, tôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ một tuần không gặp em Vy thì chẳng biết em nó có nhớ mình không đây ? Hay là trù ếm cho em ấy bệnh rồi vô đây 1 thể để ngày nào cũng gặp nhau ? Không biết ai sẽ chép bài dùm, rồi lại mong ngoài em Vy ra thì đừng có đứa nào vác mặt lên tận đây mà thăm tôi, vì tôi chẳng muốn để ai thấy bộ dạng tôi đang mặc đồng phục bệnh nhân lúc này chút nào, gì mà áo quần sơ mi màu hồng rộng thùng thình nhìn dị chết đi được, bọn thằng K mập mà nhìn thấy thể nào cũng cười lăn bò càng ra cho xem !
Sáng hôm sau y tá đánh thức tôi lúc 5h30, rồi rút máu ra để làm xét nghiệm, nghe bảo lấy máu thử thì phải lúc bệnh nhân chưa ăn gì, tôi lờ đờ nhìn máu trong tay chảy vào ống kim mà…tiếc đứt ruột. Sau đó thì tôi chẳng thể ngủ tiếp được, lò mò dậy rửa mặt rồi ngồi nhìn quanh quất, hết nhìn phòng rồi đến nhìn ra cửa sổ. Ăn tô cháo buổi sáng mà mẹ tôi mua dưới cổng bệnh viện mãi mà nuốt không vô, cứ lạt nhách mà nhão nhão nhìn phát kinh, đến khoảng 8h thì bác sĩ lại vào, khám hết một lượt bệnh nhân trong phòng, chưa đầy 10 phút thì đi ra. Cơ mà tôi thấy hiện trạng của cụ già đối diện có vẻ nặng, chỉ nằm thở oxy mà ko nói được câu nào, mắt mở hé yếu ớt. Còn người cô kế bên thì có vẻ khoẻ hơn, đã tự ngồi dậy được, anh con trai đang tận tình đút thức ăn.
9h30 bắt đầu giờ thăm bệnh, tôi cũng bắt đầu thấy nản, phòng 402 đông dần, hết lượt người nhà này thăm giường này thì đến lượt giường kia có người thăm, nhưng giường cạnh bên tôi thì lại đông người thăm nhất, người thân hay đồng nghiệp cũng có. Anh thanh niên hết đứng lên lại ngồi xuống tiếp khách, tôi cũng phục tài xã giao của ổng thật, nói gần trọn 1 tiếng rưỡi mà vẫn luôn tươi cười chẳng có gì gọi là sa sút phong độ ăn nói. Riêng tôi thì chỉ có mẹ vẫn ngồi cạnh, ba tôi lên thăm một lúc rồi lại về lo công việc, còn ông anh thì bận học luyện thi nên được miễn đi thỉnh an tôi rồi, vậy mà lại hay, tôi thích yên tĩnh thay vì cứ phải hết người này đến người kia vô thăm nhìn mình bằng ánh mắt cảm thông mà tôi cố chấp cho rằng đó là đầy thương hại.
Chap 64 :
- Con thấy vẫn khoẻ như thường, hay mình xin xuất viện đi, chắc bữa đó do con đi nắng nên bị vậy thôi ! – Tôi khẩn khoản nói với mẹ.
- Cứ nằm đây, có bệnh hay ko do bác sĩ quyết định, chứ mẹ con mình biết gì đâu ! – Mẹ tôi không đồng ý.
- Nằm đây chán quá, đến cả ăn còn bị ép phải ăn cháo ! – Tôi giở giọng phàn nàn.
- Cô điều dưỡng nói vậy thì mình phải nghe thôi ! – Rồi mẹ tôi lấy tờ báo ra bảo tôi đọc cho đỡ chán.
Đến trưa tôi lại phải truyền thêm chai nước biển nữa, mà chẳng hiểu truyền vào để làm gì, chỉ thấy mát mát nơi kim đâm thôi chứ không thấy khoẻ thêm cũng ko mệt thêm. Thế này thà bơm Sting vô còn hơn, ít ra còn cảm thấy bổ ích dẫu biết cái mác nhân sâm trên chai Sting là giả, nhưng cũng còn hơn truyền loại nước mà tôi lâu lâu vẫn ra biển tắm rồi sặc sụa cả vào mắt vào miệng.
Tôi đang ngồi nhìn ra cửa sổ đếm xem số cây trồng trong khuôn viên bệnh viện là bao nhiêu, số xe hơi đang đậu là mấy chiếc, thiếu điều định đếm luôn số xe máy và xe đạp đang dựng dưới ...

