Nữ Sinh
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Nữ Sinh

Cảm nhận của bạn về truyện: Nữ Sinh ?

Bottom  Truyện : Nữ Sinh
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
giọng nhỏ nhẹ :
- Không nói dối thì anh khai thật đi !
Anh chớp mắt:
- Khai gì bây giờ ?
Xuyến tiếp tục dụ dỗ :
- Khai tai sao anh ngồi uống cà phê cả buổi vậy.
Anh tặc lưỡi :
- Tại tôi không biết đi đâu.
Thục chen vào :
- Bộ anh không đi làm hả ?
- Không.
- Vậy là anh thất nghiệp?
- Ừ, thất nghiệp.
Cúc Hương nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ :
- Thất nghiệp sao mà quần áo láng coóng vậy ?
Anh nhún vai :
- Các cô không biết gì hết! Phải ăn mặc đàng hoàng thì mới dễ xin việc làm.
Thấy không thể khai thác gì thêm được ở đối tượng khả nghi này, Xuyến hắng giọng tuyên bố :
- Thôi được rồi, tạm thời tụi này tin anh! Nhưng tôi không hiểu...
Đang nói tự nhiên Xuyên ngừng lại. Anh nhìn nó, hồi hộp:
- Không hiểu chuyện gì ?
Xuyến nháy mắt:
- Anh bảo thất nghiệp sao lại có tiền uống cà phê ?
Anh cười :
- Tưởng gì ! Tiền cà phê đâu có bao nhiêu !
Xuyến hỏi bằng giọng tinh quái :
- Vậy tiền chè có "bao nhiêu" không?
Anh ngớ người ra :
- Cô nói gì tôi không hiểu.
Cúc Hương cười cười giải thích:
- Anh chậm hiểu quá ! Ý nó muốn hỏi là anh có thể trả tiền ba ly chè của tụi này không.
Anh cũng cười :
- Đượ thôi ! Để đó tôi trả cho !
Thấy anh đồng ý ngay như vậy, Xuyến nhận xét:
- Anh chỉ mắc tội chậm hiểu thôi. Nhưng khi hiểu ra, anh trả lời không đến nỗi chậm lắm!
Ý nó khen anh là con người mau mắn. Và anh không biết mình có nên vui với lời khen đó hay không.
Trước khi ba cô gái kéo ra khỏi quán, Cúc Hương còn quay lại buông thõng một câu :
- Từ trước đến nay chưa có ai được vinh dự trả tiền cho bọn này như anh đâu !
Nhìn ba cô gái vừa đi vừa đấm vai nhau và trong thoáng mắt mất hút sau cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi không biết cái "vinh dự" mà Cúc Hương gán cho anh sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần nữa. Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, anh thấy mình giống hệt như một bị cáo ra trước vành móng ngựa, phải trả lời những câu chất vấn ngược ngạo của các quan tòa, bất giác anh mỉm cười.
Hẹn với Xuyến ba ngày nhưng mới đến ngày thứ hai, anh đã có mặt ở quán.
Xuyến hỏi:
- Đồ lính thủy đâu ?
Nhìn gương mặt rạng rỡ hy vọng của nó, anh áy náy kinh khủng. Sau một thoáng ngập ngừng, anh nói, giọng bối rối:
- Không mượn được.
Giọng Xuyến xìu hẳn đi:
- Sao vậy ? Anh có đến đoàn Hương Miền Nam không ?
Anh gật đầu:
- Có. Nhưng họ bảo tiết mục đó lâu rồi không biểu diễn. Những bộ đồ lính thủy cũ hết rồi.
Xuyến trách:
- Anh thật cù lần. Cũ cùng mượn. Tụi này đâu có cần đồ mới.
- Nhưng đồ đó cũ quá, họ đem làm giẻ lau hết rồi.
Xuyến thở dài:
- Vậy thì thôi.
Cúc Hương và Thục ngồi bên cạnh cũng buồn xo. Anh cũng buồn. Không hiểu sao anh có cảm giác mọi chuyện đều do lỗi của mình. Anh liền lấy mấy tấm giấy màu xanh cắt sẵn trong túi xách ra, dè dặt nói:
- Tôi cắt mấy tấm giấy này...
- Gì vậy ? - Xuyến hỏi.
- Giấy màu.
Xuyến ngạc nhiên:
- Anh cắt giấy màu làm gì ? Tụi này lớn rồi, đâu có học môn thủ công.
- Không phải! Cái này để làm đồ lính thủy.
Trong khi Xuyến đang trố mắt thì Cúc Hương reo lên:
- Tôi hiểu rồi. Anh định dán những đường sọc xanh lên áo trắng chứ gì ?
- Ừ. Chỉ có cách làm như vậy.
Xuyến hiểu ra và nó nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến. Lần đầu tiên nó nhìn anh như vậy. Và nó khen:
- Anh thật thông minh.
Ngập ngừng một chút, nó nói thêm:
- Và thật tốt.
Lời khen của Xuyến làm anh ngượng đỏ cả mặt.
Cúc Hương cười cười nhìn anh:
- Vậy là may cho anh đó. Nếu không có mấy tấm giấy này "cứu mạng", con Xuyến nó đã kỷ luật anh rồi.
Xuyến nạt Cúc Hương:
- Mày đừng có nói oan cho tao ! Kỷ luật cũng tùy chuyện chứ!
Nghe Xuyến nói, anh buồn cười nhưng cố nén. Nó làm như anh là học trò của nó, muốn phạt lúc nào thì phạt.
Cúc Hương hỏi anh:
- Tối mốt, anh có muốn đến xem tụi này biểu diễn văn nghệ không?
Anh chưa kịp trả lời thì Thục can:
- Thôi, anh đừng đi! Tụi này múa xấu hoắc à!
Cúc Hương lườm Thục:
- Xấu đâu mà xấu! Mày đừng có khiêm tốn mà mất uy tính của cả bọn. Tao thấy tụi mình múa không thua gì chương trình ca nhạc nước ngoài trên ti-vi.
Xuyến khịt mũi:
- Còn hơn nữa ấy chứ!
Xuyến nói xong, cả bọn cười khúc khích. Anh cũng cảm thấy vui lây niềm vui hồn nhiên và nhí nhảnh của các cô gái.
Cúc Hương lại hỏi:
- Sao ? Anh đi không?
Anh ngập ngừng:
- Tôi chưa thể nói trước.
Cúc Hương nheo mắt:
- Anh ngại phải không?
- Không. Tôi có ngại gì đâu. Nhưng tối mốt ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 7/24 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com

Snack's 1967