XtGem Forum catalog
Nữ Sinh
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Nữ Sinh

Cảm nhận của bạn về truyện: Nữ Sinh ?

Bottom  Truyện : Nữ Sinh
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
trò giùm cho!
Anh vội vã xua tay:
- Thôi, thôi, các cô đừng có xúi tôi!
Cúc Hương "hừ" một tiếng:
- Tụi này xúi khôn chứ có xúi dại đâu mà anh sợ! Trong khi đang thất nghiệp, mở lớp dạy kèm dể kiếm tiền sinh sống và... trả tiền chè cho tụi này là thượng sách rồi chứ còn gì nữa!
Thục lườm Cúc Hương:
- Mày lúc nào cũng nghĩ đến chuyện "trấn lột" người khác!
Cúc Hương cười hì hì:
- Tao phải nói vậy để anh Gia thấy được "trách nhiệm" của mình mà lo kiếm công ăn việc làm chứ!
Thấy Cúc Hương lên giọng "cha, chú", anh cười nói:
- Chuyện đó thì Cúc Hương khỏi lo.
Xuyến xen vào:
- Anh cứ "lêu lổng" cà phê cà pháo hoài bảo tụi này không lo sao được!
Anh nhắc:
- Tôi đã nói sau Tết dương lịch tôi đi làm, các cô không nhớ sao ?
Xuyết rụt cổ:
- Ừ hén! Vậy mà tụi này quên mất!
Thục hỏi:
- Anh biết được chỗ làm chưa ?
- Biết rồi.
- Ở đâu vậy ?
- Gần đây thôi!
Cúc Hương bĩu môi:
- Làm gì mà anh giấu giấu giếm giếm vậy ?
Anh chưa kịp đáp thì chợt nhìn thấy Hùng quăn bước vào quán. Anh liền hạ giọng, nói khẽ:
- Anh ta đến đó.
Cả ba cô gái đều quay lại nhìn.
Hùng quăn kéo ghế ngồi sát cửa. Nó nhìn chăm chăm lại phía bàn của anh, mặt lầm lì.
Xuyến liếc xéo Cúc Hương, nói:
- Tính mạng của mày nguy tới nơi rồi!
Cúc Hương nhún vai:
- Tao cóc ngán.
Thục lo lắng ra mặt:
- Giờ phải tính sao chứ?
Anh cười. Trong bọn, chỉ có anh biết những ánh mắt căm tức kia của Hùng quăn không phải dành cho Cúc Hương mà chính là dành cho anh. Anh bảo Thục:
- Không có gì phải lo! Hùng quăn không làm gì các cô đâu!
Thục vẫn chưa hết sợ hãi:
- Sao nó nhìn thấy ghê quá!
Anh tặc lưỡi:
- Anh ta chỉ nhìn vậy thôi!
Xuyến chép miệng:
- Tưởng đứt cái đuôi rồi, ai ngờ nó lại thình lình mọc ra.
Cúc Hương lườm Xuyến:
- Tại mày hết đó!
Xuyến trợn mắt:
- Sao lại tại tao ?
- Chứ gì nữa! Mày làm lớp trưởng mà không biết "quản lý", để xảy ra đủ chuyện rắc rối!
Xuyến hừ mũi:
- Mày nói lạ! Tao chỉ "quản lý" chuyện học tập thôi chứ ba cái chuyện tình cảm làm sao tao "quản lý" nổi. May mà nó tỏ tình với mày chứ nó tỏ tình với tao, tao cũng chịu chết chứ biết làm sao!
Đang trong tình huống gây cấn nhưng nghe Xuyến nói, Cúc Hương và Thục cũng không nhịn được cười.
Tiếng cười khúc khích của Thục và Cúc Hương có lẽ làm Hùng quăn khó chịu. Chắc nó tưởng nó đang bị đem ra làm trò cười. Anh thấy mặt nó tím lại, đã lầm lì lại trông càng dữ tợn hơn. Thấy vậy, anh khoát tay, nói:
- Thôi, các cô về đi! Ngồi đây lâu sợ xảy ra điều không hay!
Thục nhìn anh:
- Còn anh thì sao ?
Anh mỉm cười:
- Tôi ngồi đây, lát về. Tôi thì có liên can gì đến anh ta!
Khi ba cô gái đã ra về, Hùng quăn vẫn tiếp tục ngồi lại. Anh thản nhiên ra vẻ như không chú ý đến nó. Anh đốt một điếu thuốc, nhìn ra ngoài trời, chậm rãi nhả khói.
Anh nghĩ chắc Hùng quăn sẽ bước lại "nói chuyện" với anh nhưng điều đó không xảy ra. Đến khi anh quyết định ra về, liếc lại chỗ Hùng quăn, anh ngạc nhiên thấy nó không còn ngồi ở đó nữa. Vừa dắt xe đạp ra, anh vừa tự dặn mình ngày mai phải tìm cách bắt chuyện với Hùng quăn và cố giúp nó vượt qua cú "sốc" tình cảm vừa rồi. Tuy nhiên, anh không biết liệu những điều anh sẽ nói với nó có thật sự đem lại kết quả nào không.
Thời còn đi học, anh cũng vậy. Cũng yêu vẩn vơ một cô bạn gái xinh đẹp cùng lớp, cũng lén bỏ thư vào trong ngăn bàn, có khi còn táo bạo hơn, nhân giờ ra chơi, lén mở cặp của cô ta nhét thư vào trong đó. Rồi hồi hộp đợi chờ. Rồi tha hồ tưởng tượng. Đến khi cô bạn nói tiếng "không" lạnh lùng và kênh kiệu, anh cũng thấy tâm hồn "tan nát", cũng về nhà nằm "ốm tương tư". "Ốm tương tư" nhưng mà không bỏ học. Anh vẫn ôm cặp đến lớp, ngượng ngùng, mắc cỡ tránh nhìn mặt "đối phương" trong suốt một thời gian dài. Tình cờ bốn mắt gặp nhau, anh cảm thấy "quê quê", mặt đỏ tới mang tai...
Nhưng mọi chuyện chỉ đến thế thôi. Rồi anh lại "yêu" một cô gái khác, lại có dịp lén mở cặp cô ta và đợi đến khi cô ta thốt lên tiếng "không" tai họa kia thì lại về nhà năm "ốm tương tư" tiếp tục...
Vâng, chỉ thế thôi. Chẳng có chuyện đeo dai như đỉa. Chẳng có chuyện tái bút trong thư "rồi nhà ngươi sẽ ân hận". Chẳng có chuyện bỏ học. Chẳng có chuyện tìm đến một kẻ thứ ba để hăm he "mày không được đến quán này nữa"... Vì vậy, anh cảm thấy bối rối trước những biểu hiện ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 17/24 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com