Snack's 1967
Nữ Sinh
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Nữ Sinh

Cảm nhận của bạn về truyện: Nữ Sinh ?

Bottom  Truyện : Nữ Sinh
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 00:44:07 / 2012-10-31
Thể Loại: Tiểu Thuyết
!
Thục vẫn không yên tâm:
- Sao kệ được ? Nó nói sao nghe ớn quá !
Cúc Hương bĩu môi:
- Nó chẳng dám làm gì đâu ! Nó chỉ giỏi tài dọa thôi !
Xuyến giơ hai tay lên trời:
- Thật tao chưa thấy ai như Hùng quăn. Nó yêu người ta mà cứ như bọn găng-tơ: "Giơ tay lên ! Chọn một trong hai: yêu hay là chết !".
Rồi nó liếc Cúc Hương nói tiếp:
- Thế là mày toi đời rồi nhé ! Một tuần nữa mà mày không phúc đáp, thế là "đoàng" !
Cúc Hương khịt mũi:
- Cho nó "đoàng", đồ du côn ! Tao cóc sợ !
Nói xong, nó mím môi vò lá thư của Hùng quăn và cương quyết ném vào giỏ rác treo ở góc cây bên cạnh.
Hùng quăn không biết chuyện đó. Hoặc cũng có thể nó biết chuyện nhưng làm lơ. Nó chỉ lặng lẽ và lầm lì thực hiện phương châm "đi tò tò theo Cúc Hương đến tận chân trời góc biển" một cách kiên trì.
Liên tiếp ba ngày liền, Hùng quăn đeo dính Cúc Hương như một cái đuôi trên đường đi học cũng như trên đường về nhà. Còn trong giờ chơi, Cúc Hương đi đâu Hùng quăn đi đó. Thục đi bên cạnh Cúc Hương, thỉnh thoảng quay đầu dòm lại phía sau với tâm trạng phập phồng. Còn Xuyến thì che miệng cười khúc khích.
Tiếng cười của Xuyến khiến Cúc Hương nổi quạu:
- Vui vẻ gì mà cười !
Xuyến ngoẹo cổ:
- Vui chứ sao không vui ! Tự nhiên lại có một chàng vệ sĩ lúc nào cũng đi theo sau lưng của tụi mình để bảo vệ mà không khoái sao được !
Cúc Hương thở dài:
- Tao không hiểu sao mày còn giỡn được ! Thú thật tao ngán tận cổ cái trò này rồi !
Xuyến nhún vai:
- Thì mày viết thư từ chối thẳng.
Thục can:
- Không được đâu! Nếu con Cúc Hương từ chối thẳng, nó tự ái nó làm bậy thì khốn !
Xuyến chép miệng:
- Thì mình viết thế nào cho khéo khéo.
Cúc Hương chớp mắt:
- Viết khéo khéo là viết như thế nào ?
Xuyến và Thục bỗng ngớ người ra. Không đứa nào biết phải trả lời một lá thư tỏ tình như thế nào cho đúng "qui cách". Đó quả thật là chuyện mới mẻ và khó khăn vô cùng. Nghĩ ngợi một hồi, Thục buột miệng nói:
- Hay là mình...
Thấy nó ngập ngừng, Cúc Hương hỏi:
- Mình sao ?
- Mình hỏi ý kiến anh Gia.
Cúc Hương reo lên:
- Ừa hén ! Thế mà nãy giờ mình không nghĩ tới.
Bỗng nó tặc lưỡi, do dự:
- Nhưng hỏi ý kiến anh ta về chuyện này tao thấy nó kỳ kỳ thế nào !
Xuyến "xì" một tiếng:
- Có gì đâu mà kỳ !
- Kỳ chứ !
Thục thuyết phục:
- Đây không phải là chuyện tình cảm của mày. Trong chuyện này, mày chỉ là "nạn nhân" của người khác thôi !
Xuyến gục gặc đầu:
- Đúng rồi ! Mày chỉ là "nạn nhân" của một "mối tình tướng cướp" thôi !
Cúc Hương nheo mắt ngó Xuyến:
- Chắc mày vừa xem vở cải lương "Tình yêu và tướng cướp" ?
Phớt lờ sự chế giễu của Cúc Hương, Xuyến nghiêm mặt nói tiếp:
- Có thể coi đây như một tai nạn. Và anh chàng Gia sẽ đóng vai Quan Âm bồ tát cứu khổ cứu nạn cho mày !
Không còn cách nào hơn, cuối cùng Cúc Hương đồng ý với Xuyến và Thục đi cầu cứu anh Gia.
Thấy ba cô gái kéo nhau vào quán với vẻ khác thường, mặt người nào người nấy lộ vẻ nghiêm trọng, anh lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì vậy ?
- Con Cúc Hương bị cọp rượt ! - Xuyến nói.
- Cọp ở đâu ?
- Ở trong trường.
Anh nhìn Thục:
- Cọp nào vậy, Thục ?
Thục chớp mắt:
- Hùng quăn đó.
Anh gật gù:
- À, thì ra là anh chàng đó.
Thục trố mắt:
- Anh biết Hùng quăn hả ?
- Không biết! Nhưng hôm trước tôi có nghe các cô nhắc đến tên này một lần. Nhưng có chuyện gì vậy ?
Xuyến vọt miệng:
- Nó viết thư cho Cúc Hương hăm dọa "xin tí huyết".
Thục ngó Xuyến:
- Mày đừng có bịa thêm. Làm gì có chuyện "xin tí huyết".
Xuyến cười cười:
- Thì cũng gần như vậy.
Cúc Hương hắng giọng:
- Thôi tụi mày đừng có nó lung tung nữa. Để tao kể đầu đuôi cho anh Gia nghe.
Nói xong, Cúc Hương bắt đầu "tường thuật" lại quá trình diễn tiến mối tình đơn phương của Hùng quăn và cả những dòng tái bút mang tính chất "hăm dọa" của nó trong lá thư mới nhất.
Anh lặng lẽ ngồi nghe, không ngắt lời cũng không hỏi lại. Giọng kể của Cúc Hương đều đều hệt như lời thú tội trong nhà thờ gây cho anh một cảm giác buồn cười.
Cúc Hương nói xong, anh đằng hắng:
- Vậy bây giờ Cúc Hương định làm thế nào ?
Cúc Hương chưa kịp đáp thì Xuyến đã lên tiếng:
- Nếu biết làm thế nào thì tụi này đâu có đến gặp anh làm gì !
Thục giải thích:
- Con Cúc Hương định viết thư từ chối dứt khoát nhưng sợ Hùng quăn nổi khùng !
Xuyến "thuyết minh" ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 14/24 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com