Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 00:33:50 / 2012-10-31 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
này nhất nhất chuyện gì cũng ngửa tay xin tiền ba mẹ.
Có tiếng Tóc Ngắn hít hà:
- Tự tay mình làm ra tiền, thích thật!
Răng Chuột sung sướng:
- Dĩ nhiên rồi.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt tiến đến sau lưng Răng Chuột.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt lên tiếng góp chuyện.
Bị Bắp Rang đưa đẩy, Răng Chuột mải chuyện, chẳng để ý gì. Nó thấy bạn bè hỏi thăm chuyện làm ăn của nó sao mà tự nhiên quá. Cho nên, cũng tự nhiên, nó thấy khoảng cách giữa nó và các bạn bỗng chốc bị xóa nhòa.
Răng Chuột không còn mắc cỡ. Răng Chuột đã bỏ mặc cảm lại sau lưng. Và Răng Chuột nhe răng chuột, hào hứng đáp lời bạn bè.
Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra sôi nổi. Chỉ đến khi ngoái cổ lại, thấy tám gương mặt xúm xít sau lưng mình tự hồi nào, Răng Chuột mới ngỡ ngàng kêu lên:
- Tụi mày làm gì thế hử?
Chương 26
Bảnh Trai nói với tóc Ngắn:
- Thấy chưa?
- Thấy gì?
- Thằng Răng Chuột ấy. Nó đã vui vẻ trở lại.
- Ðúng rồi! - Tóc Ngắn gật đầu - Răng Chuột đã không còn giữ thái độ xa cách với tụi mình.
Bảnh Trai thở dài:
- Nhưng còn Tóc Ngắn. Tóc Ngắn vẫn còn xa cách với tôi.
- Bạn có nói lộn không? - Tóc Ngắn hừ mũi.
Rồi không đợi Bảnh Trai trả lời, Tóc Ngắn hất mặt:
- Hằng ngày bạn xách cặp giùm ai?
- Tóc Ngắn.
- Hằng tuần bạn đi tập judo với ai?
- Tóc Ngắn.
- Khi đánh bài tiến lên, bạn chung phe với ai?
- Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Vậy là bản cô nương đây với “em giai” gắn bó còn hơn chị em ruột nữa chứ xa cách gì!
- Dẹp!
Bảnh Trai gầm lên một tiếng, quay mình hậm hực bỏ đi.
Bảnh Trai đi tìm Bắp Rang và Ria Mép, than thở:
- Con nhỏ Tóc Ngắn nó làm sao ấy tụi mày ơi!
- Làm sao là làm sao?
- Nó cứ muốn tao làm em trai nó.
- Thì làm đi! - Bắp Rang Cười - Nó là con một, mày làm em nó tha hồ mà nhõng nhẽo.
Bảnh Trai thiểu não:
- Tao có làm em nó, tình cảm nó dành cho tao cũng không bằng con chó con mèo nhà nó đâu.
Bắp Rang nheo mắt:
- Sao mày bi quan thế?
- Tao không bi quan! - Bảnh Trai nuốt nước bọt - Tao đã từng nghe nó xếp hạng rồi. Thoạt đầu nó xếp tao hạng tám, đồng hạng với tụi mày. Năn nỉ mãi, nó mới nâng tao lên hạng bảy, nhưng vẫn đứng sau con mèo Mi và thằng chó Mí.
Ria Mép vỗ vai Bảnh Trai, cố nín cười:
- Mày phải tập kiên nhẫn. Nhỏ Tóc Ngắn bây giờ vẫn còn là một “thằng nhóc” mê chơi, mê ăn, mê ngủ. Rồi sẽ đến ngày nó trở thành một thiếu nữ chững chạc và chín chắn. Lúc đó, vị trí của mày chắc chắn sẽ được nâng lên.
Bảnh Trai sáng mắt:
- Ngày đó là ngày nào?
Ria Mép vờ nghiêm mặt xòe tay tính toán một lúc, rồi toét miệng cười:
- Khoảng mười lăm năm nữa!
Ðến lúc này, Bảnh Trai mới biết thằng Ria Mép trêu nó.
- Dẹp!
Lần thứ hai trong vòng mười phút, Bảnh Trai gầm lên.
Và cũng như lần đầu, gầm xong, nó quay mình hậm hực bỏ đi.
Cho đến chiều thì Bảnh Trai sực nhớ ra: trong lớp, bạn là người chơi thân với Tóc Ngắn nhất.
Nhưng khi Bảnh Trai lò dò đạp xe đến nhà bạn thì bạn đã qua nhà Kiếng Cận.
- Ði chơi không? - Bạn rủ.
- Ði đâu?
- Ði ăn bún bò Huế.
Kiếng Cận cười:
- Ghé chỗ Răng chuột hở?
- Ừ.
Răng Chuột thấy Kiếng Cận chở bạn đâm đầu vô quán thì bở ngỡ lắm:
- Hai bạn đi đâu vậy?
- Hỏi vô duyên! - Kiếng Cận nghinh mặt - Vô đây là đi ăn bún chứ còn đi đâu!
Bạn mỉm cười nhìn Răng Chuột:
- Cho hai tô!
Lần này Răng Chuột không còn thấy lúng túng như lần ăn mừng Bắp Rang.
Nó lấy khăn lau bàn, vui vẻ đùa:
- Quý khách chờ một lát nhé.
Khi Răng Chuột bưng hai tô bún ra đặt rên bàn, Kiếng Cận hỏi:
- Ngồi chơi không?
- Lát nữa đi.
Răng Chuột hất đầu về phía hai người khách vừa bước vô quán, khẽ đáp. Như vậy là nó bận. Chứ thật ra nó đã hết ngại ngùng. Kiếng Cận và bạn sung sướng nghĩ.
Hôm đó, Kiếng Cận và bạn ngồi chơi với Răng Chuột khá lâu.
Và hôm đó, lần đầu tiên Răng Chuột đã thổ lộ tâm sự. Vì nó đã bắt đầu xem Kiếng Cận và bạn là những người có thể chia sẻ buồn vui.
Theo những gì Răng Chuột kể thì ba mẹ nó ly dị nhau từ khi hai anh em nó còn rất nhỏ. Cho đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, nó vẫn không biết chuyện gì đã dẫn đến cuộc chia tay giữa ba mẹ nó. Không ai nói cho nó biết. Ba nó không nói. Mẹ nó không nói. Những người khác cũng không ai ...
Có tiếng Tóc Ngắn hít hà:
- Tự tay mình làm ra tiền, thích thật!
Răng Chuột sung sướng:
- Dĩ nhiên rồi.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt tiến đến sau lưng Răng Chuột.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt lên tiếng góp chuyện.
Bị Bắp Rang đưa đẩy, Răng Chuột mải chuyện, chẳng để ý gì. Nó thấy bạn bè hỏi thăm chuyện làm ăn của nó sao mà tự nhiên quá. Cho nên, cũng tự nhiên, nó thấy khoảng cách giữa nó và các bạn bỗng chốc bị xóa nhòa.
Răng Chuột không còn mắc cỡ. Răng Chuột đã bỏ mặc cảm lại sau lưng. Và Răng Chuột nhe răng chuột, hào hứng đáp lời bạn bè.
Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra sôi nổi. Chỉ đến khi ngoái cổ lại, thấy tám gương mặt xúm xít sau lưng mình tự hồi nào, Răng Chuột mới ngỡ ngàng kêu lên:
- Tụi mày làm gì thế hử?
Chương 26
Bảnh Trai nói với tóc Ngắn:
- Thấy chưa?
- Thấy gì?
- Thằng Răng Chuột ấy. Nó đã vui vẻ trở lại.
- Ðúng rồi! - Tóc Ngắn gật đầu - Răng Chuột đã không còn giữ thái độ xa cách với tụi mình.
Bảnh Trai thở dài:
- Nhưng còn Tóc Ngắn. Tóc Ngắn vẫn còn xa cách với tôi.
- Bạn có nói lộn không? - Tóc Ngắn hừ mũi.
Rồi không đợi Bảnh Trai trả lời, Tóc Ngắn hất mặt:
- Hằng ngày bạn xách cặp giùm ai?
- Tóc Ngắn.
- Hằng tuần bạn đi tập judo với ai?
- Tóc Ngắn.
- Khi đánh bài tiến lên, bạn chung phe với ai?
- Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Vậy là bản cô nương đây với “em giai” gắn bó còn hơn chị em ruột nữa chứ xa cách gì!
- Dẹp!
Bảnh Trai gầm lên một tiếng, quay mình hậm hực bỏ đi.
Bảnh Trai đi tìm Bắp Rang và Ria Mép, than thở:
- Con nhỏ Tóc Ngắn nó làm sao ấy tụi mày ơi!
- Làm sao là làm sao?
- Nó cứ muốn tao làm em trai nó.
- Thì làm đi! - Bắp Rang Cười - Nó là con một, mày làm em nó tha hồ mà nhõng nhẽo.
Bảnh Trai thiểu não:
- Tao có làm em nó, tình cảm nó dành cho tao cũng không bằng con chó con mèo nhà nó đâu.
Bắp Rang nheo mắt:
- Sao mày bi quan thế?
- Tao không bi quan! - Bảnh Trai nuốt nước bọt - Tao đã từng nghe nó xếp hạng rồi. Thoạt đầu nó xếp tao hạng tám, đồng hạng với tụi mày. Năn nỉ mãi, nó mới nâng tao lên hạng bảy, nhưng vẫn đứng sau con mèo Mi và thằng chó Mí.
Ria Mép vỗ vai Bảnh Trai, cố nín cười:
- Mày phải tập kiên nhẫn. Nhỏ Tóc Ngắn bây giờ vẫn còn là một “thằng nhóc” mê chơi, mê ăn, mê ngủ. Rồi sẽ đến ngày nó trở thành một thiếu nữ chững chạc và chín chắn. Lúc đó, vị trí của mày chắc chắn sẽ được nâng lên.
Bảnh Trai sáng mắt:
- Ngày đó là ngày nào?
Ria Mép vờ nghiêm mặt xòe tay tính toán một lúc, rồi toét miệng cười:
- Khoảng mười lăm năm nữa!
Ðến lúc này, Bảnh Trai mới biết thằng Ria Mép trêu nó.
- Dẹp!
Lần thứ hai trong vòng mười phút, Bảnh Trai gầm lên.
Và cũng như lần đầu, gầm xong, nó quay mình hậm hực bỏ đi.
Cho đến chiều thì Bảnh Trai sực nhớ ra: trong lớp, bạn là người chơi thân với Tóc Ngắn nhất.
Nhưng khi Bảnh Trai lò dò đạp xe đến nhà bạn thì bạn đã qua nhà Kiếng Cận.
- Ði chơi không? - Bạn rủ.
- Ði đâu?
- Ði ăn bún bò Huế.
Kiếng Cận cười:
- Ghé chỗ Răng chuột hở?
- Ừ.
Răng Chuột thấy Kiếng Cận chở bạn đâm đầu vô quán thì bở ngỡ lắm:
- Hai bạn đi đâu vậy?
- Hỏi vô duyên! - Kiếng Cận nghinh mặt - Vô đây là đi ăn bún chứ còn đi đâu!
Bạn mỉm cười nhìn Răng Chuột:
- Cho hai tô!
Lần này Răng Chuột không còn thấy lúng túng như lần ăn mừng Bắp Rang.
Nó lấy khăn lau bàn, vui vẻ đùa:
- Quý khách chờ một lát nhé.
Khi Răng Chuột bưng hai tô bún ra đặt rên bàn, Kiếng Cận hỏi:
- Ngồi chơi không?
- Lát nữa đi.
Răng Chuột hất đầu về phía hai người khách vừa bước vô quán, khẽ đáp. Như vậy là nó bận. Chứ thật ra nó đã hết ngại ngùng. Kiếng Cận và bạn sung sướng nghĩ.
Hôm đó, Kiếng Cận và bạn ngồi chơi với Răng Chuột khá lâu.
Và hôm đó, lần đầu tiên Răng Chuột đã thổ lộ tâm sự. Vì nó đã bắt đầu xem Kiếng Cận và bạn là những người có thể chia sẻ buồn vui.
Theo những gì Răng Chuột kể thì ba mẹ nó ly dị nhau từ khi hai anh em nó còn rất nhỏ. Cho đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, nó vẫn không biết chuyện gì đã dẫn đến cuộc chia tay giữa ba mẹ nó. Không ai nói cho nó biết. Ba nó không nói. Mẹ nó không nói. Những người khác cũng không ai ...
