XtGem Forum catalog
Trước Vòng Trung Kết
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Trước Vòng Trung Kết

Cảm nhận của bạn về truyện: Trước Vòng Trung Kết ?

Bottom  Truyện : Trước Vòng Trung Kết
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29
Thể Loại: Tiểu Thuyết
đối phương. Bóng cứ đến trước khu mười sáu mét năm mươi là dội trở lại như sóng đập vô đá. Mãi đến gần cuối hiệp một, bằng sự đột phá dũng cảm và khéo léo, Tân mới ghi được một bàn.
Nhưng trong vài phút nghỉ giải lao, Tân bị gọi đến ban tổ chức vì bị đội Năm khiếu nại là cầu thủ bất hợp lệ. Lý do đội bạn đưa ra là thằng Tân không phải học sinh lớp bốn mà là học sinh lớp năm.
- Không! Tui học lớp bốn thiệt mà!
- Xạo! Năm ngoái bạn đá cho lớp Bốn Một, sao năm nay bạn cũng lại đá cho lớp Bốn Một, ăn gian chứ gì nữa ?
Tân đáp mà mặt đỏ rần tới mang tai:
- Tại tui ở lại lớp.
Cả ban tổ chức lẫn tụi bạn đều xác nhận lời nói của Tân là sự thực. Và đội Năm Ba đành phải bố trí người kèm chặt mũi nhọn sắc bén kia . Nhưng trên thực tế, vô hiệp hai, thằng Tân không còn là mũi nhọn đáng sợ như hiệp một nữa . Sau vụ kiện cáo của đội bạn, mặc dù là kẻ thắng kiện, nhưng là một cái thắng chẳng vinh quang gì, Tân cảm thấy cơ thể rả rời, cặp chân chạy hết muốn nổi . Sự xấu hổ vì chuyện học đúp bị khui ra trước đám đông, ngay trong trận chung kết mà nó là cái đinh của mọi chú ý, như một tảng đá vô hình đè nặng trên vai khiến nó đâm ra xoay trở khó khăn và thường xuyên bị đối thủ cướp mất bóng một cách dễ dàng. Những cú sút trứ danh của nó cũng trở nên chệch choạc, không còn trúng đích và hiểm hóc nữa . Suốt hiệp hai của trận chung kết ngày hôm đó, thằng Tân chỉ là cái bóng mờ của chính nó trong hiệp một. Nhưng cũng may là cho đến hết trận đấu, đội Năm Ba không gỡ được trái nào và đội Bốn Một giành chức vô địch.
Tất nhiên là nhà vô địch của chúng ta không được vui lắm. Bởi vì thằng Tân luôn nghĩ rằng từ nay về sau, trong khi nó đang phô diễn tài nghệ trên sân cỏ thì sẽ có nhiều khán giả xầm xì "Đó, tay đó đá bóng coi khá vậy mà học đúp đó mày!" hoặc "Ối! Đdá bóng thì chạy như ngựa mà học hành chậm như rùa!" Mặc dù đã xác định học tập là thứ yếu nhưng khi tưởng tượng những người khác đang dè bỉu, khinh khi mình, thằng Tân cũng cảm thấy mắc cỡ ghê gớm. Thế là tự nhiên nó chú tâm đến bài vở hơn trước.
Cái động lực thứ hai giúp cho nó đủ điểm lên lớp năm trong năm học vừa rồi là ba nó. Buồn phiền vì đứa con của mình đã học đúp một năm mà năm nay lại vẫn tiếp tục ì ạch ở cái thứ hạng 45 trên 50 học sinh, ba nó quyết tâm kiểm tra chặt chẽ việc học tập của nó. Ngay ngày đầu tiên bắt tay vô việc kèm cặp thằng Tân, ba nó cực kỳ kinh ngạc trước sự mất căn bản của nó.
- Trời ơi, trước giờ mày học hành vầy đây hả, con ơi!
Ba nó than một câu thống thiết và hiểu ra cái thiếu sót lớn nhứt của mình từ trước đến nay là không hề quan tâm đến việc học hành của thằng con, đồng thời ông cũng phát hiện ra là thằng con cũng chẳng hề quan tâm gì đến việc học của nó, hệt như mình.
Thật vậy, học tới lớp bốn rồi mà thằng Tân chỉ thuộc mỗi cửu chương hai . Khi ba nó hỏi:
- Ba lần bốn là mấy ?
Tân trả lời tỉnh bơ:
- Mười lăm.
- Vậy thì ba lần năm là mấy ?
- Mười tám.
Tân lại trả lời ngay, không ngập ngừng. Cái đặc biệt "hơn người" của nó là ở chỗ đó. Mặc dù mù tịt về những điều ba nó hỏi, nó không hề ấp úng chần chừ để suy nghĩ mà lập tức trả lời một cách nhanh nhẹn quả quyết, y như nó đã nói là không bao giờ sai . Và nếu có sai thì lỗi không phải là tại nó. Nhưng cái "đức tính" quý báu đó không giúp ích được gì cho nó bởi ba nó vẫn giữ nguyên những nhận xét không tốt đẹp gì về trình độ học vấn của con mình.
Sau nửa tháng bị cưỡng bức học cửu chương, nó đã thuộc tới cửu chương năm. Kể luôn cửu chương năm cho oai vậy thôi chứ thực ra đối với tất cả học sinh, cửu chương năm còn dễ thuộc hơn cửu chương hai nhiều .
Bây giờ thì thằng Tân có thể trả lời chính xác bốn lần tám là bao nhiêu . Nhưng để nói được cái điều đơn giản đó, nó phải nhẩm trong miệng từ bốn lần một cho tới bốn lần tám rồi mới trả lời được. Thôi kệ, dù sao như vậy cũng còn hơn là không biết gì hết. Ba nó nghĩ vậy và lại hỏi:
- Còn tám lần bốn là mấy ?
Tân ngạc nhiên rất thành thật:
- Con chưa học tới cửu chương tám mà!
Sau khi hiểu sâu sắc thằng con, ba nó lập hẳn một chương trình giảng dạy ở nhà với quy mô lớn chưa từng có nhằm "siết con ốc" cái kiến thức lung lay của thằng Tân.
Dĩ nhiên, dưới lực đẩy không khoan nhượng của ba nó, Tân bắt buộc phải nhích tới một vài bước. Và với một vài bước quí giá đó, năm nay nó đã hiên ngang bước vào lớp năm.
Để bồi đắp thêm cái nền tảng toán học còn sơ sài của nó trong năm học mới, hằng ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 6/23 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com