Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
phải là trái bóng, Long quắn vội vàng buông tay ra và nhỏm ngay dậy . Còn các cầu thủ thì sững cả lại.
- Tao phang cho mày một cây đòn gánh bây giờ, đồ mắc dịch!
Người đàn bà vừa la lên vừa đặt đôi thúng xuống, rút đòn gánh ra. Các cầu thủ vội vã quơ dép, áo và ôm bóng chạy mất biến. Thoáng mắt, sân bóng trở lại là một cái vỉa hè chính cống, không còn tăm hơi một cầu thủ nào. Không còn biết chửi ai, người đàn bà lầm bầm vài ba tiếng trong miệng rồi nhấc đôi thúng lên vai, bỏ đi. Ngay lập tức, các cầu thủ lại lần lượt xuất hiện và trận đấu được tiếp tục, quyết liệt và sôi nổi như không có gì xảy ra.
Lần này, khung thành đội "Mũi tên vàng" bị áp đảo liên tục. Hùng bụi thì lợi dùng sự mập mạp của mình, còn Sơn cao thì lợi dụng cái... chiều cao, cả hai mũi dùi này thường xuyên càn lướt các hậu vệ nhỏ con của đối phương, mở đều đặn những trái sút hiểm hóc vô khung thành do thằng Hoàng trấn giữ. Nhưng là "thủ môn hay nhất phường 2" như các cầu thủ thường gọi, Hoàng đã chứng tỏ ngay tài năng của mình. Nó bay qua trái, ngã qua phải như người ta làm xiếc, hai tay đấm bật tất cả những quả kết thúc của đội "Sư tử". Lúc này, cả hàng tiền đạo đội "Mũi tên vàng" hầu như lùi hết về nửa phần sân nhà để lo cản phá đối phương và việc đó quả là vất vả.
Thình lình, từ cánh mặt Thuận ròm rót một quả bóng bổng xuống trước khung thành đội "Mũi tên vàng" dày đặc cầu thủ hai bên. Bật cao hơn hết thảy, Sơn cao gặt mạnh đầụ Trái bóng bay vô góc trái. Thủ môn rướn người hết cỡ cũng không chạm được đầu ngón tay vô bóng.
Các cầu thủ đội "Sư tử" ôm nhau reo hò:
- Cho tụi mày biết sư tử là gì!
Nhưng sự mừng rỡ vội vàng đó lập tức biến thành sự phẫn nộ khi trọng tài Quân tuyên bố trái bóng đó không vô.
- Bóng vô rõ ràng mà kêu không vô! - Long quắn vừa hét vừa nhảy loi choi.
- Không vô! - Trọng tài Quân khẳng định lại lần nữa - Trái bóng đó bay ngang qua đống dép, coi như là bóng đã chạm phải cột dọc và... nẩy trở ra.
- Đồ ăn gian! - Sơn cao là đứa tức tối nhứt vì nó là tác giả của bàn thắng - Dẹp! Không cho mày làm trọng tài nữa . Mày toàn bênh đội của mày không hà!
Quân giận lắm, nó phủi tay:
- Dẹp thì dẹp! Ông cóc cần làm trọng tài! Tụi mày nhờ tao bắt giùm chứ đâu phải tao thèm bắt.
- Đó! - Tân khều vai Hùng bụi - Hồi nãy mày giao hẹn rồi mà giờ làm om sòm lên.
Hùng bụi lập tức vỗ tay "bốp bốp", ra hiệu im lặng:
- Thôi, không có cãi trọng tài, tụi mày ơi! Đá tiếp đi!
Thấy đội trưởng đã quyết định, mặc dù còn ấm ức, các cầu thủ đội "Sư tử" đành chịu. Trọng tài Quân không bị dẹp, liền giơ tay lên khỏi đầu, ra lệnh:
- Te, te, te!
Vì tức bàn thắng hụt khi nãy nên các cầu thủ đội "Sư tử" mạnh đâu phang đó, các đường chuyền không còn chính xác nữa. Đội "Mũi tên vàng" lợi dụng cơ hội xông lên, bất chấp những cú đốn giò thô bạo của đối phương. Thằng Tân suýt ghi bàn mấy lần nhưng Long quắn đấm ra được. Thấy hàng trên tấn công hoài mà không đá vô được trái nào, Tình nóng máu băng lên. Khi Long quắn vừa đấm được một cú sút của Thịnh, trái bóng văng qua góc trái, Tân liền tạt vô giữa, Tình vội co chân bắt vô-lê. Trái bóng trúng ngay tay thằng Sĩ.
- Phạt đền rồi! - Tình reo lên.
Nhưng trọng tài Quân vẫn khoát tay cho đá tiếp.
- Trọng tài gì kỳ vậy ? "Me" rõ ràng mà không bắt! - Dũng chạy tới, cự nự.
Sơn cao xua tay:
- Thôi, thôi, không được cãi trọng tài! Hồi nãy tụi tao không khiếu nại thì thôi chớ tụi bây bày đặt khiếu nại làm cái cóc gì!
- Hồi nãy khác bây giờ khác! Lần này "me" sờ sờ trước mắt, ai mà không thấy ?
- Dẹp trọng tài đi! - Tân cũng nổi sùng la lên.
Hùng bụi kê lại:
- Hồi nãy mày trách tao sao bây giờ mày lại đòi dẹp trọng tài .
Thằng Tân thở dài:
- Thôi, mày bắt tiếp đi, Quân!
Nhưng lần này thằng Quân nhất quyết không thèm làm trọng tài . Hồi nãy bị đội "Sư tử" to tiếng, nó không tức. Còn lần này, bị đội nhà nói nặng, nó giận muốn ứa nước mắt:
- Thôi tụi mày đá đi! Khỏi cần trọng tài!
- Tụi tao năn nỉ mày mà! - Dũng xuống giọng ngọt như mía lùi .
- Thôi làm trọng tài đi Quân! Kệ, làm trọng tài "dỏm" cũng được!
Tình vẫn sùng trọng tài, nên nó "xỏ" một câu, khiến thằng Quân kiên quyết từ bỏ cái nghề bạc bẽo này. Nó lui vào bờ tường, ngồi thu lu đóng vai một khán giả bất đắc dĩ.
Trận đấu lại tiếp tục, không có người cầm cân nẩy mực. Dù vậy, trận đấu đã không nhạt nhẽo đi mà ngược lại, nó trở nên náo nhiệt hơn, bởi vì ...
- Tao phang cho mày một cây đòn gánh bây giờ, đồ mắc dịch!
Người đàn bà vừa la lên vừa đặt đôi thúng xuống, rút đòn gánh ra. Các cầu thủ vội vã quơ dép, áo và ôm bóng chạy mất biến. Thoáng mắt, sân bóng trở lại là một cái vỉa hè chính cống, không còn tăm hơi một cầu thủ nào. Không còn biết chửi ai, người đàn bà lầm bầm vài ba tiếng trong miệng rồi nhấc đôi thúng lên vai, bỏ đi. Ngay lập tức, các cầu thủ lại lần lượt xuất hiện và trận đấu được tiếp tục, quyết liệt và sôi nổi như không có gì xảy ra.
Lần này, khung thành đội "Mũi tên vàng" bị áp đảo liên tục. Hùng bụi thì lợi dùng sự mập mạp của mình, còn Sơn cao thì lợi dụng cái... chiều cao, cả hai mũi dùi này thường xuyên càn lướt các hậu vệ nhỏ con của đối phương, mở đều đặn những trái sút hiểm hóc vô khung thành do thằng Hoàng trấn giữ. Nhưng là "thủ môn hay nhất phường 2" như các cầu thủ thường gọi, Hoàng đã chứng tỏ ngay tài năng của mình. Nó bay qua trái, ngã qua phải như người ta làm xiếc, hai tay đấm bật tất cả những quả kết thúc của đội "Sư tử". Lúc này, cả hàng tiền đạo đội "Mũi tên vàng" hầu như lùi hết về nửa phần sân nhà để lo cản phá đối phương và việc đó quả là vất vả.
Thình lình, từ cánh mặt Thuận ròm rót một quả bóng bổng xuống trước khung thành đội "Mũi tên vàng" dày đặc cầu thủ hai bên. Bật cao hơn hết thảy, Sơn cao gặt mạnh đầụ Trái bóng bay vô góc trái. Thủ môn rướn người hết cỡ cũng không chạm được đầu ngón tay vô bóng.
Các cầu thủ đội "Sư tử" ôm nhau reo hò:
- Cho tụi mày biết sư tử là gì!
Nhưng sự mừng rỡ vội vàng đó lập tức biến thành sự phẫn nộ khi trọng tài Quân tuyên bố trái bóng đó không vô.
- Bóng vô rõ ràng mà kêu không vô! - Long quắn vừa hét vừa nhảy loi choi.
- Không vô! - Trọng tài Quân khẳng định lại lần nữa - Trái bóng đó bay ngang qua đống dép, coi như là bóng đã chạm phải cột dọc và... nẩy trở ra.
- Đồ ăn gian! - Sơn cao là đứa tức tối nhứt vì nó là tác giả của bàn thắng - Dẹp! Không cho mày làm trọng tài nữa . Mày toàn bênh đội của mày không hà!
Quân giận lắm, nó phủi tay:
- Dẹp thì dẹp! Ông cóc cần làm trọng tài! Tụi mày nhờ tao bắt giùm chứ đâu phải tao thèm bắt.
- Đó! - Tân khều vai Hùng bụi - Hồi nãy mày giao hẹn rồi mà giờ làm om sòm lên.
Hùng bụi lập tức vỗ tay "bốp bốp", ra hiệu im lặng:
- Thôi, không có cãi trọng tài, tụi mày ơi! Đá tiếp đi!
Thấy đội trưởng đã quyết định, mặc dù còn ấm ức, các cầu thủ đội "Sư tử" đành chịu. Trọng tài Quân không bị dẹp, liền giơ tay lên khỏi đầu, ra lệnh:
- Te, te, te!
Vì tức bàn thắng hụt khi nãy nên các cầu thủ đội "Sư tử" mạnh đâu phang đó, các đường chuyền không còn chính xác nữa. Đội "Mũi tên vàng" lợi dụng cơ hội xông lên, bất chấp những cú đốn giò thô bạo của đối phương. Thằng Tân suýt ghi bàn mấy lần nhưng Long quắn đấm ra được. Thấy hàng trên tấn công hoài mà không đá vô được trái nào, Tình nóng máu băng lên. Khi Long quắn vừa đấm được một cú sút của Thịnh, trái bóng văng qua góc trái, Tân liền tạt vô giữa, Tình vội co chân bắt vô-lê. Trái bóng trúng ngay tay thằng Sĩ.
- Phạt đền rồi! - Tình reo lên.
Nhưng trọng tài Quân vẫn khoát tay cho đá tiếp.
- Trọng tài gì kỳ vậy ? "Me" rõ ràng mà không bắt! - Dũng chạy tới, cự nự.
Sơn cao xua tay:
- Thôi, thôi, không được cãi trọng tài! Hồi nãy tụi tao không khiếu nại thì thôi chớ tụi bây bày đặt khiếu nại làm cái cóc gì!
- Hồi nãy khác bây giờ khác! Lần này "me" sờ sờ trước mắt, ai mà không thấy ?
- Dẹp trọng tài đi! - Tân cũng nổi sùng la lên.
Hùng bụi kê lại:
- Hồi nãy mày trách tao sao bây giờ mày lại đòi dẹp trọng tài .
Thằng Tân thở dài:
- Thôi, mày bắt tiếp đi, Quân!
Nhưng lần này thằng Quân nhất quyết không thèm làm trọng tài . Hồi nãy bị đội "Sư tử" to tiếng, nó không tức. Còn lần này, bị đội nhà nói nặng, nó giận muốn ứa nước mắt:
- Thôi tụi mày đá đi! Khỏi cần trọng tài!
- Tụi tao năn nỉ mày mà! - Dũng xuống giọng ngọt như mía lùi .
- Thôi làm trọng tài đi Quân! Kệ, làm trọng tài "dỏm" cũng được!
Tình vẫn sùng trọng tài, nên nó "xỏ" một câu, khiến thằng Quân kiên quyết từ bỏ cái nghề bạc bẽo này. Nó lui vào bờ tường, ngồi thu lu đóng vai một khán giả bất đắc dĩ.
Trận đấu lại tiếp tục, không có người cầm cân nẩy mực. Dù vậy, trận đấu đã không nhạt nhẽo đi mà ngược lại, nó trở nên náo nhiệt hơn, bởi vì ...

