Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off] Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29 Thể Loại: Tiểu Thuyết |
đầu tiên. Hai đứa chạy tới chạy lui toát mồ hôi cũng không rớ vô bóng được một cái . Tình bắt đầu nản, nó đi chậm chậm, không thèm rượt theo bóng một cách hào hứng như khi mới bắt đầu . Thình lình thằng Quân chuyền bóng cho thằng Tân một cú mạnh không thua gì cú sút, làm thằng này mới giơ chân chận bóng là mất trớn, nhảy xuống lòng đường liền. Bừng tỉnh và đột nhiên nhanh nhẹn như chú gấu sau giấc ngủ đông, thằng Tình phóng tới "vồ" trái bóng trong lúc thằng Tân chưa kịp nhảy lên vỉa hè.
Tân vừa bước vô giữa vòng tròn vừa cự nự kẻ gây nên tai họa:
- Mày hại bồ quá. Chận được trái bóng mày chuyền thiếu điều té ngửa luôn!
- Thì lâu lâu mới trật cẳng một lần mà! - Quân cười toe .
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Tân đã đoạt được bóng trong chân thằng Dũng và lập tức thoát khỏi vị trí khốn khổ đó để giao nó lại cho thằng Dũng.
Cứ vậy, hết đứa này đến đứa khác thay phiên nhau "dợt kỹ thuật" cho đến khi chẳng đứa nào còn thấy hứng thú gì trong trò chơi này nữa .
Các cầu thủ toan ngồi xuống đất nghỉ mệt thì thằng Tân đã hô:
- Đấm đá gì mà mới dợt sơ sơ đã đuối rồi . Thôi đứng lên chơi trò tâng bóng đi tụi mày ơi!
Cầu thủ lại đứng thành vòng tròn, nhưng lần này là vòng tròn nhỏ. Trái bóng được chuyền từ đứa này sang đứa khác. Trò chơi này bắt buộc phải giữ bóng trên không chớ không được để rớt xuống đất. Theo thằng Tân, đây là một màn dợt kỹ thuật cá nhân "cao cấp". Và có lẽ vì cao cấp cho nên các cầu thủ mới chuyền qua chuyền lại bốn, năm cái là trái bóng đã rớt bộp xuống đất liền. Lần đầu do thằng Tình đỡ bóng bằngẦ ống quyển. Lần sau thì tại thằng Dũng đánh đầu quá "điêu luyện" nên trái bóng đáng lẽ văng tới trước lại nẩy ra sau lưng. Lần khác thì do thằng Quân hứng bóng bằngẦ bụng thay vì bằng ngực, nên trái bóng không chịu tưng lên mà cứ đâm đầu xuống đất.
Trong bọn, chỉ có Dương, Thịnh và Tân là giữ bóng trên không khá nhất. Nhất là thằng Tân. Điều đó thì đứa nào cũng nể. Nó có thể tâng bóng bằng hai chân cả hai ba chục cái liền không rớt. Độc đáo nhất là đang tâng bóng, bỗng nhiên nó hất mạnh trái bóng lên cao rồi đợi đến khi trái bóng rơi xuống, nó đưa chân ra hứng và trái bóng dính chặt vô mu bàn chân nó y như tảng đất nằm yên trên lưỡi cuốc. Trước những cặp mắt thán phục của tụi bạn, nó thản nhiên hất trái bóng lên và tâng tiếp.
Lần này cũng vậy, sau một hồi chuyền bóng không kết quả, tụi nhỏ dần dần rút lui ra ngoài và ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vô tường, thở dốc mặc cho thằng Tân tâng bóng say sưa một mình. Tụi bạn vừa ngồi coi vừa đếm:
- Một, hai, ba, mười lăm, hăm tám, ba hai. Ê, đội "Sư tử" tới kìa!
Thằng Tân để bóng rơi "bịch" xuống đất, quay đầu dòm. Đội bóng khu phố 2 - tức đội bóng "Sư tử" - đang kéo tới thật. Đi đầu là Hùng bụi, đội trưởng. Theo sau là khoảng chục đứa tụi thằng Tân đều quen mặt. So với đội "Mũi tên vàng" thì đội "Sư tử" ăn mặc lôi thôi lếch thếch hơn. Đứa thì cởi trần, quần trễ dưới rốn. Đứa thì mặc áo, nhưng áo nếu không rách vai thì cũng đứt nút. Có đứa còn lấy áo giả làm khăn quấn trên đầu, ra cái điều ta đây là cướp biển. Hầu hết cầu thủ trong đội "Sư tử" đều không đi học. Đứa thì bán thuốc lá dạo như Long quắn. Đứa thì giữ xe đạp ở các quán nhậu như Sơn cao. Lại có những đứa suốt ngày đi lượm bao ny-lông như thằng Sĩ và Hùng bụi .
Tất nhiên, không phải đứa nào cũng do gia đình khó khăn thực sự, phải ở nhà làm thêm để phụ giúp cha mẹ như Long quắn. Có đứa không đến trường chỉ đơn giản là do ... không thích đi học. Còn như trường hợp Hùng bụi thì rất đặc biệt. Ba nó lấy vợ nhỏ nên không ở chung với má nó. Má nó tức mình bèn đi lấy chồng, rồi cũng theo chồng luôn. Rốt cuộc, nó sống với bà ngoại và dì. Do hoàn cảnh gia đình như vậy nên nó sinh ra chán đời, không thèm đi học nữa, ở nhà đi luợm bao ny-lông.
Nhưng dù làm gì thì làm, khi cả bọn tập hợp lại quanh một trái bóng thì đó là một đội khá mạnh, và là địch thủ chính của đội "Mũi tên vàng" trong phường 2. Đội "Sư tử" và đội "Mũi tên vàng" gặp nhau thường có ăn có thua, nhưng dù bên nào thắng thì cái thắng đó cũng rất chật vật sau một trận đấu nẩy lửa . Thường thì đội "Mũi tên vàng" thắng nhiều hơn, nhưng cái nhiều hơn không đáng kể đó chẳng thể gọi là ưu thế được, nhất là trong hai trận gần đây, đội "Sư tử" đều thắng với tỉ số 1-0. Thực ra xét về kỹ thuật cũng như sự nhanh nhẹn thì các cầu thủ đội "Mũi tên vàng" trội hơn, nhưng đội "Sư tử" ...
Tân vừa bước vô giữa vòng tròn vừa cự nự kẻ gây nên tai họa:
- Mày hại bồ quá. Chận được trái bóng mày chuyền thiếu điều té ngửa luôn!
- Thì lâu lâu mới trật cẳng một lần mà! - Quân cười toe .
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Tân đã đoạt được bóng trong chân thằng Dũng và lập tức thoát khỏi vị trí khốn khổ đó để giao nó lại cho thằng Dũng.
Cứ vậy, hết đứa này đến đứa khác thay phiên nhau "dợt kỹ thuật" cho đến khi chẳng đứa nào còn thấy hứng thú gì trong trò chơi này nữa .
Các cầu thủ toan ngồi xuống đất nghỉ mệt thì thằng Tân đã hô:
- Đấm đá gì mà mới dợt sơ sơ đã đuối rồi . Thôi đứng lên chơi trò tâng bóng đi tụi mày ơi!
Cầu thủ lại đứng thành vòng tròn, nhưng lần này là vòng tròn nhỏ. Trái bóng được chuyền từ đứa này sang đứa khác. Trò chơi này bắt buộc phải giữ bóng trên không chớ không được để rớt xuống đất. Theo thằng Tân, đây là một màn dợt kỹ thuật cá nhân "cao cấp". Và có lẽ vì cao cấp cho nên các cầu thủ mới chuyền qua chuyền lại bốn, năm cái là trái bóng đã rớt bộp xuống đất liền. Lần đầu do thằng Tình đỡ bóng bằngẦ ống quyển. Lần sau thì tại thằng Dũng đánh đầu quá "điêu luyện" nên trái bóng đáng lẽ văng tới trước lại nẩy ra sau lưng. Lần khác thì do thằng Quân hứng bóng bằngẦ bụng thay vì bằng ngực, nên trái bóng không chịu tưng lên mà cứ đâm đầu xuống đất.
Trong bọn, chỉ có Dương, Thịnh và Tân là giữ bóng trên không khá nhất. Nhất là thằng Tân. Điều đó thì đứa nào cũng nể. Nó có thể tâng bóng bằng hai chân cả hai ba chục cái liền không rớt. Độc đáo nhất là đang tâng bóng, bỗng nhiên nó hất mạnh trái bóng lên cao rồi đợi đến khi trái bóng rơi xuống, nó đưa chân ra hứng và trái bóng dính chặt vô mu bàn chân nó y như tảng đất nằm yên trên lưỡi cuốc. Trước những cặp mắt thán phục của tụi bạn, nó thản nhiên hất trái bóng lên và tâng tiếp.
Lần này cũng vậy, sau một hồi chuyền bóng không kết quả, tụi nhỏ dần dần rút lui ra ngoài và ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vô tường, thở dốc mặc cho thằng Tân tâng bóng say sưa một mình. Tụi bạn vừa ngồi coi vừa đếm:
- Một, hai, ba, mười lăm, hăm tám, ba hai. Ê, đội "Sư tử" tới kìa!
Thằng Tân để bóng rơi "bịch" xuống đất, quay đầu dòm. Đội bóng khu phố 2 - tức đội bóng "Sư tử" - đang kéo tới thật. Đi đầu là Hùng bụi, đội trưởng. Theo sau là khoảng chục đứa tụi thằng Tân đều quen mặt. So với đội "Mũi tên vàng" thì đội "Sư tử" ăn mặc lôi thôi lếch thếch hơn. Đứa thì cởi trần, quần trễ dưới rốn. Đứa thì mặc áo, nhưng áo nếu không rách vai thì cũng đứt nút. Có đứa còn lấy áo giả làm khăn quấn trên đầu, ra cái điều ta đây là cướp biển. Hầu hết cầu thủ trong đội "Sư tử" đều không đi học. Đứa thì bán thuốc lá dạo như Long quắn. Đứa thì giữ xe đạp ở các quán nhậu như Sơn cao. Lại có những đứa suốt ngày đi lượm bao ny-lông như thằng Sĩ và Hùng bụi .
Tất nhiên, không phải đứa nào cũng do gia đình khó khăn thực sự, phải ở nhà làm thêm để phụ giúp cha mẹ như Long quắn. Có đứa không đến trường chỉ đơn giản là do ... không thích đi học. Còn như trường hợp Hùng bụi thì rất đặc biệt. Ba nó lấy vợ nhỏ nên không ở chung với má nó. Má nó tức mình bèn đi lấy chồng, rồi cũng theo chồng luôn. Rốt cuộc, nó sống với bà ngoại và dì. Do hoàn cảnh gia đình như vậy nên nó sinh ra chán đời, không thèm đi học nữa, ở nhà đi luợm bao ny-lông.
Nhưng dù làm gì thì làm, khi cả bọn tập hợp lại quanh một trái bóng thì đó là một đội khá mạnh, và là địch thủ chính của đội "Mũi tên vàng" trong phường 2. Đội "Sư tử" và đội "Mũi tên vàng" gặp nhau thường có ăn có thua, nhưng dù bên nào thắng thì cái thắng đó cũng rất chật vật sau một trận đấu nẩy lửa . Thường thì đội "Mũi tên vàng" thắng nhiều hơn, nhưng cái nhiều hơn không đáng kể đó chẳng thể gọi là ưu thế được, nhất là trong hai trận gần đây, đội "Sư tử" đều thắng với tỉ số 1-0. Thực ra xét về kỹ thuật cũng như sự nhanh nhẹn thì các cầu thủ đội "Mũi tên vàng" trội hơn, nhưng đội "Sư tử" ...
