Trước Vòng Trung Kết
Itruyen.Hexat.Com
HomeBlog HotWeb
Trang Chủ > Tiểu Thuyết > Trước Vòng Trung Kết

Cảm nhận của bạn về truyện: Trước Vòng Trung Kết ?

Bottom  Truyện : Trước Vòng Trung Kết
KuteStylei3oy  Người Đăng: Admin
Chức Vụ: Admin- Tình Trạng: [Off]
Vào Lúc: 21:45:59 / 2012-10-29
Thể Loại: Tiểu Thuyết
nghe mấy đứa bàn sau cười khúc khích, tụi bàn trên quay lại, trợn mắt "suỵt, suỵt", nhưng tụi thằng Dương chỉ cố nín được một lúc rồi lại tiếp tục cười rúc rích với nhau . Lộc quay lại, chẳng hiểu ất giáp gì, cũng nhe răng cười phụ họa khiến tụi thằng Dương càng cười dữ.
Nghe ồn, cô giáo nhìn xuống, nhắc:
- Mấy em ngồi bàn chót nhớ giữ trật tự nghe chưa!
Năm chú nhóc hoảng hồn, vội im bặt, đứa nào đứa nấy cúi mặt xuống tỏ vẻ biết lỗi . Nhưng khi ngẩng mặt lên, bắt gặp "cái đuôi" toòng teng trên lưng thằng Lộc, tụi nó không nhịn cười được. Nhứt là thằng Tân, tác giả của trò chơi đó, nó nắm chặt hai tay, gồng người lên và nghiến răng lại cho tiếng cười cồn cào trong cổ đừng thoát ra, sợ cô nghe thấy .
Đúng lúc tụi thằng Tân đang tận hưởng cái niềm vui do trò đùa đem lại thì tai họa bất ngờ xảy đến. Cô giáo kêu đúng tên thằng Lộc lên bảng. Cả bọn giật bắn người . Khi Lộc đứng dậy đi ra khỏi bàn, thì Tân tính chồm người lên giựt mẩu giấy . Nhưng sự việc xảy ra đột ngột quá nên khi Tân nghĩ tới điều đó và dợm người đứng lên thì Lộc đã ra tới đầu bàn. Lúc này cô giáo đang ngó xuống nên không đứa nào dám kêu thằng Lộc lại . Thế là, với cuốn tập trên tay, cái đuôi trên lưng, thằng Lộc bước lên bảng.
Thoạt đầu là ở những bàn sau, rồi nửa lớp, rồi cả lớp, những tiếng cười lan ra như những đợt sóng, tụi con gái thì cười hí hí, tụi con trai thì cười hích hích mặc dù không đứa nào dám cười lớn, nhưng tất cả cũng đủ tạo thành một bầu không khí huyên náo không thể tả.
Lộc không hiểu tại sao mình vừa bước chân ra là tụi bạn cười dữ vậy . Đoán là quần mình bị rách, nó bèn đưa tay mò mẫm khiến tụi bạn cười ngặt nghẽo . Thấy cái quần không có gì khả nghi, Lộc đưa tay lên sờ đầu nhưng vẫn bình thường, vẫn nằm yên trên cổ. Nó hoang mang nhìn cô giáo như cầu cứu .
Nhưng cô giáo cũng không hiểu tại sao đám học trò ngoan ngoãn của mình lại sinh ra mất trật tự như vậy . Cô đập tay xuống bàn, la lên:
- Các em giữ yên lặng coi!
Cả lớp lập tức yên lặng, một sự yên lặng giả vờ.
Cô chỉ tay vô nhỏ Thúy ngồi bàn đầu:
- Em nói cho cô biết các em cười cái gì ?
Nhỏ Thúy đứng lên, cố giữ giọng nghiêm trang:
- Thưa cô, tụi em thấy cái đuôi ...
- Đuôi gì ? - Cô giáo cau mày - Bộ chuột bò vô lớp hả ? Có vậy mà cũng ồn ào lên!
Có mấy tiếng "hí hí" ở bàn sau . Nhỏ Thúy muốn cười lắm nhưng nó cố trấn tĩnh, trả lời:
- Dạ thưa cô, không phải đuôi chuột ạ .
- Không phải chuột sao lại có đuôi ? Vậy chớ các em thấy đuôi con gì ?
- Dạ, đuôi của bạn Lộc ạ!
Cô giáo sửng sốt:
- Cái gì mà đuôi của bạn Lộc ? Lộc, em qua lưng lại đây coi!
Thằng Lộc quay lưng về phía cô giáo . Và cô giáo hiểu ra . Cô đứng lên và hỏi bằng một giọng bực bội:
- Em nào đã làm cái trò này ?
Không đứa nào trả lời nhưng tất cả đều đồng loạt hướng mắt về phía bàn chót bởi vì Lộc ngồi ở bàn áp chót. Chỉ có thể là mấy ông tướng kia thôi! Cô giáo hình như cũng nghĩ vậy nên cô thong thả đi về phía cuối lớp, tay nhịp nhịp cây thước kẻ.
Thằng Dương ngồi đầu bàn, chăm chăm nhìn cây thước, mắt ánh lên vẻ lo âu . Bốn đứa ngồi phía trong cũng hồi hộp không kém. Nhứt là Tân, nó không dè cái trò đùa của mình lại tai hại như vậy . Thiệt là niềm vui bao giờ cũng ngắn ngủi!
- Bàn này đứng hết dậy! - Cô giáo đứng ngay đầu bàn, ra lệnh.
Năm chú nhóc, kẻ trước người sau, lục tục tuân lệnh. Đứa nào cũng cúi gầm xuống bàn, chỉ thỉnh thoảng mới ngước lên để trình bày cho cô giáo thấy vẻ mặt ngây thơ vô tội của mình, rồi lại cúi xuống ra cái điều oan ức.
Nhưng cô giáo không bị lừa, cô hỏi:
- Em nào trong bàn này móc giấy vô cổ áo bạn Lộc ?
Không có tiếng trả lời, chỉ có những ngón chân dí xuống nền đất.
- Sao ? Em nào ?  Cô giáo cao giọng.
Lại im lặng.
Cả lớp theo dõi màn điều tra một cách hồi hộp.
- Dương, em cho cô biết ai đã móc giấy vô cổ áo bạn Lộc ?
Bị cô chỉ đích danh, Dương giật mình, nó trả lời lí nhí:
- Thưa cô, em không biết ạ! Lúc đó em đang nhìn lên bảng.
- Tân, em thấy ai móc giấy ?
Tân lưỡng lự một chút rồi chối biến:
- Thưa cô lúc đó em đang nhìn vô tập.
Cô lần lượt gọi tới Thịnh, Hoàng, Quân nhưng đứa thìbận ôn bài, đứa thì bậnvẽ nhãn vở nên rốt cuộc không đứa nào biết thủ phạm là ai .
- Nếu không chịu nói thì các em đứng đó cho đến giờ ra chơi, không được ngồi xuống!
Nói xong, cô giáo quay lên. Năm chú nhóc rục rịch đổi chân vì bắt đầu mỏi . Thằng Tân liếc nhìn mấy đứa bạn như muốn cảm ơn tấm lòng cao thượng và sự tương trợ quên mình trong ...
Đến trang:
Top Bạn Đang Ở Trang 11/23 Trang
Chia sẻ bài viết:  
BBCode:

Link:
Truyện cùng chuyên mục
Trở lại | Trang chủ
© Copyright by ITruyện
Powered by Xtgem.com

Polaroid